_ Hắn không biết nói gì chỉ biết nhìn nó. Phải công nhận là phản xạ của nó tốt, nó né chuẩn nhưng nên áp djng vào đỡ bóng chứ không phải né bóng như thế này.
Nhìn hắn, nó lại hếch mặt cười dắc ý, nụ cười vô cùng đểu và đôi phần thách thức. Nó bắt đầu chạy. Thần Minh vỗ vai hắn, dè chừng nói:
_ Cẩn thận đấy. Thiên Anh nó chỉ thử bóng thôi.
_ Hạo Thiên, Thiên Anh. Tụi anh sẽ không thua hai đứa đau _ Anh Bảo Anh hùng hổ tuyên bố.
_ Nếu được _ Thiên Anh ném bóng trả về phía anh, mỉm cười – nụ cười mỉm nhưng mang đầy ẩn ý thách thức sâu xa.
Màn đối thoại của họ ban đầu hắn không hiểu nhưng ngay lập tức hắn đã rõ hàm ý đơn giản của câu này chính là trên mặt chữ. Nó không hề tầm thường chút nào. Nó với Hạo Thiên dường như không cần bất cứ thứ ký hiệu nào cũng có thể hiểu ý của người kia. Nói chính xác, cả hai người hắn không biết có phải vì là song sinh không mà có thể hiểu nhau đến từng cử động một. Hắn có thể thấy một điều là nó chuyền bóng không theo quy luật mà chính là theo cảm tính riêng của mình. Ánh mắt nó có thể nhìn trỗ này nhưng trái bóng chuyền đi luôn là vô định hướng. Nhìn vào mắt nó, hắn không thể đọc được nó đang nghĩ gì cả.
_ Hai đứa, không chơi trò đó nhé
_ Hai đứa kia, không được chơi trò tâm đầu ý hợp nhé.
_ Phản đối chơi thế nhé hai đứa kia.
…
Mấy ông anh của nó tức giận nói vì bị nó xoay như chong chóng. Không những vậy, những đường chuyền của nó hết sức tinh quái, lúc tưởng chừng như nó chuyền thì nó lại lại di chuyển; tưởng như nó ném thì của bóng như có một ma lực thần kỳ rơi vào tay Hạo Thiên. Kèm nó, nhưng chỉ một lúc sau sẽ chẳng biết nó biến đi đâu mất luôn. Kèm Hạo Thiện chỉ có hắn đủ sức thì nó lại dễ dàng vượt qua cả ba ông anh của mình.
Cuối cùng hắn và nó đối đầu. Nó chỉ cao có mét sáu, hắn cao tới mét tám. Chiều cao chênh lệch lớn nhưng nó lại nhìn hắn mỉm cười thách thức. Bàn tay của nó như có mà thuật di chuyển bóng liên hồi, nhồi bóng khiến cho nhìn vào nó như nó đang tung hứng vậy. Hắn lại bị xoáy vào trong đó, khi nhận ra thì nó đã vượt qua hắn và lao về phía bảng rổ. Và cú úp rổ cuối cùng là Hạo Thiên chẳng biết lúc nào đó thoát ra….
…
_ A… mệt quá ! _ Hắn nằm xuống đất, mồi mồ hôi ướt đẫm áo, mặt hắn
_ Thiên Anh! Tại sao em lại cười với anh rồi cướp bóng. Ai cho dùng mĩ nhân kế hả? _ Thân Minh đau khổ ôm lấy nó.
_ Dại gái, đáng đời _ Nó vẫn như trước, lạnh lùng, phũ phàng buông câu vô tình.
_ Anh chỉ dại mỗi em thôi mà _ Thần Minh dịu mặt vào người nó
Nhìn nó cùng cùng bốn người anh trai hắn khẽ cười. Hắn biết hắn không yêu nhầm, hắn biết để nó chấp nhận mình không dễ nhưng hắn tin tương lai mình chắc chắn sẽ được…
Tuy vậy, hắn vui vẻ chưa được bao lâu, cả đám vui vẻ chưa được bao lâu thì cuộc chơi bị phá đám. Một đám người bước tới rất là ngông nghênh, dành trỗ với trỗ bọn nó:
_ Này! Dẹp đi đến lượt bọn tao rồi? _ Một tên nói
_ Đây là sân cá nhân không phải sân chung _ anh Bảo Trung nói
_ Bọn tao thích thì bọn tao chơi, làm gì được tao nào? _ Tên khác huênh hoang, tự đắc nói
_ Lũ này bị ngu?
Nó thản nhiên buông một câu lạnh lùng khiến cả đám đó phải nhìn nó. Tung quả bóng về phía tên đó, nó nói:
_Muốn sân thì không khó.Quan trọng là có thắng mà lấy được không.
_ Mày đang thách tao? _ tên đó tiến về phía nó nhưng bị chặn lại bởi hắn và bốn người anh.
Và trong ngòi thuốc nổ của nó tất cả bắt đầu đấu.
_ Anh, để em, anh Hạo Thiên với Huân là đủ rồi _ Nó nói
Nhìn nó, ba ông anh đều lo nhưng tài năng của nó thì ai cũng nó. Mà hơn thế, nó rất ngang bướng nên chắc chắn sẽ không chịu tha cho đứa nào giám đụng vào những thứ của nó đâu. Tuy vậy, sợ chúng chơi xấu nên anh Bảo Anh căn dặn nó và hai người kia:
_ Thiên Anh em chú ý một chút đừng để bị thương. Hạo Thiên, Huân, hai đứa chú ý bảo vệ Thiên Anh nhé
_ Vâng _ Huân và Hạo Thiên gậy đầu
Trước khi ra đấu, nó dặn hai người kia: “ Hai người không cần làm gì, chỉ cần ném bóng”. Cả hai nhìn nhau nhưng giờ hắn cũng hiểu khả năng của nó nên chẳng ý kiến gì cả.
Trận đấu bắt đầu, hắn và Hạo Thiên chỉ đứng ở vị trí bảng rổ trong vòng ba điểm còn riêng mình nó giữ bóng khiến cho đội kia khá ngạc nhiên rồi lại đắc trí. Nhưng nào ngờ, nó nhỏ bé nhưng lại vô cung lanh lợi trong di chuyển của mình. Tận dụng khả năng chiều cao nó làm cho lũ kia phải á khẩu khi đối diện với nó. Ánh mắt khinh bỉ cùng đắc trí của nó khiến cho lũ kia phát điên. Cả trận đấu chúng không được một lần nào chạm vào quả bóng mà cam cả. Người giỏi như hắn đối đầu với nó đã phải trật vật rồi chứ nói gì đến những tên to con chỉ biết dùng vũ lực như lũ kia chứ.
Chúng định chơi bẩn, tất cả nhằm vào nó tính úm nhưng một sợi tóc của nó cũng chẳng chạm đến được mà ngược lại còn ngã lăn ngã lóc ra sân. Cách phong cách chơi “luật rừng” mà đối trọi với một thiên tài như nó trả khác nào mang