XtGem Forum catalog
Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325043

Bình chọn: 7.00/10/504 lượt.

hính lúc đó khi em hai mươi mốt tuổi không thể
là sự tình cờ được. Ai đó đã chìa tay ra giúp em khi thấy em mòn mỏi đi tìm lý
do trong câu nói của chồng suốt một năm trời.

Bây giờ
em cũng vẫn nghĩ như vậy.

Lúc gặp
hai bố con, hai bố con đang ở trong tình trạng rất kinh khủng.

Nhà cửa
bừa bộn và bẩn thỉu. Quần áo đầy vết ố của thức ăn, tóc tai người nào người nấy
bù xù như tổ quạ. Yuji thì cả năm chưa được lấy ráy tai.

Cứ nghĩ
đến cảnh hai bố con sau này, em lại thấy lo.

Nhưng
sẽ ổn thôi chồng nhỉ. Chắc chắn hai bố con sẽ vượt qua. Hai bố con sẽ dựa vào
nhau để sống.

Em tin
như vậy.

Lúc
chứng kiến cảnh chồng bị đột quỵ, em rất sốc. Giờ thì quen rồi nhưng đấy là lần
đầu tiên em thấy chồng bị như vậy. Em đã dặn chồng không được uống thuốc giảm
sốt, thế mà chồng lại quên mất. Chuyện này là do lời cam kết “ không được thay
đổi lịch sử” kia chăng?

Qua
những gì em kể, chắc chồng đã hiểu lý do tại sao mắt kính không đúng với số mắt
em hay việc em hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện ấy phải không?

Thật kì
lạ.

Em, hai
mươi mốt tuổi, đã trao đời con gái cho chồng, chàng trai hai mươi chín tuổi.
Hai tháng sau, em lại cùng chồng làm chuyện đó.

Chồng
tưởng cả hai bọn mình đều lần đầu tiên làm chuyện đó, nhưng không phải vậy.

Chính
vì không phải lần đầu tiên. Nên chúng mình mới ăn ý như vậy đấy chồng ạ.

Chồng
nghĩ sao?

Chồng
có thấy tổn thương không?

Em thì
nghĩ, đây mới là mô hình lý tưởng. Hẳn chồng lại bảo em suy nghĩ thực tế quá.

Sáu
tuần trôi qua trong nháy mắt.

Em đã
rất hạnh phúc.

Được
yêu chồng, được nghe chồng kể một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp và vui sướng
khi biết mình là nhân vật chính của câu chuyện ấy.

Được
gặp Yuji.

Con
trai em.

Hoàng
tử Anh quốc.

Yuji
lúc học cấp I có vẻ mạnh mẽ hơn Yuji bây giờ.

Con sẽ
khôn lớn.

Sẽ trở
thành một chàng trai tuyệt vời.

Thật
vui biết bao.

Em biết
được cả sự thật.

Về số
phận của em qua cuốn tiểu thuyết chồng viết.

Em sẽ
rời bỏ thế giới này vào năm hai mươi tám tuổi.

Chỉ còn
linh hồn của em ở đây mà thôi!

Tất
nhiên, đây chỉ là sự ngộ nhận của chồng nhưng em đã hoàn toàn tin vào câu
chuyện đó.

Cảm
giác mơ hồ, phi hiện thực cứ đeo đuổi em. Lối cư xử thiếu tự nhiên của hai bố
con. Ánh mắt hoài nghi của mọi người xung quanh mỗi khi chúng ta đi ra ngoài.
Hóa ra tất cả chỉ vì em là một bóng ma.

Em đã
tin mà không mảy may nghi ngờ.

Chính
vì thế, khi phải chia tay hai bố con, em thực sự đau đớn. Em cứ đinh ninh mình
sẽ phải về tinh cầu Lưu Trữ thật. Phải xa hai bố con, em buồn lắm. Việc phải từ
bỏ thế giới này cũng khiến em hoảng sợ.

Em
không thể quên những điều Yuji vừa khóc vừa nói với em.

Cứ nghĩ
đến chuyện con phải khổ là tim em lại đau nhói. Khi nào con lại lớn hơn chút
nữa, chồng hãy nói lại với con giúp em. Nói với con những gì em nghĩ. Những gì
em dành cho con trong lá thư này. Mong rằng qua đó, con có thể mạnh mẽ và sống
lạc quan hơn.

Em sẽ
kể tiếp đoạn sau.

Sau khi
chia tay hai bố con tại chỗ đó, em quay về thời gian mà em đã sống.

Em thấy
mình đang nằm trên giường trong bệnh viện. Vụ tai nạn mới xảy ra cách đó vài
tiếng. Em đã nhảy vọt đến tương lai của tám năm sau rồi lập tức quay trở lại.
Sự vắng mặt của em chỉ diễn ra trong khoảng một phần bao nhiêu của một giây
thôi, cực kì ngắn ngủi.

Người
lái xe gây ra vụ tai nạn hình như cũng không có gì bất thường.

Em bị
mất trí nhớ.

Em đánh
mất cả ký ức sáu tuần sống với bố con anh. Ngày qua ngày, em chỉ nằm ngắm trần
nhà bệnh viện, không biết bản thân mình là ai.

Một
tháng sau, em dần dần lấy lại được trí nhớ.

Đầu
tiên em nghĩ. Ký ức sáu tuần đó chỉ là ảo giác do em tự tạo.

Nhưng
ký ức đó vẫn rất tuyệt vời.

Em cứ
bị cuốn theo sáu tuần lễ sống với hai bố con.

Nụ hôn
với chồng.

Những
lần đi dạo trong rừng.

Cậu bé
xinh đẹp là con trai em.

Cảm xúc
dâng trào trong lòng ngực khi chúng mình làm chuyện ấy.

Điều em
cảm nhận rõ rệt nhất là từng mẫu kí ức đều rất sống động, chúng đã tác động
mạnh đến mạch cảm xúc của em.

Niềm
vui đó hoàn toàn có thật?

Sự lo
lắng, đau buồn khi phải chia tay. Ánh mắt buồn bã của chồng khi nói “Anh muốn
làm em hạnh phúc”.

Mỗi khi
hồi tưởng lại quãng thời gian đó, em dần tin vào tính hiện thực của câu chuyện,
rằng em vừa trở lại sau cú nhảy vọt đến tương lai của tám năm sau. Vì vậy, ngay
khi ra viện và đi lại được bình thường, em lập tức gọi điện cho chồng.

Mẹ anh
bảo em:

“Takumi
đang đi du lịch”.

Giống
hệt câu chuyện chồng kể cho em.

Nhờ câu
nói này mà em càng chắc chắn hơn. Em nhờ mẹ anh chuyển lại lời nhắn.

“Nhờ
bác nhắn Takumi gọi ngay cho cháu vì cháu có chuyện muốn nói. Cháu sẽ đợi”.<