pacman, rainbows, and roller s
Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325515

Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.

ím trông rất khó coi, tình hình thế này thì nó phải hạn chế vận động, nếu
không sẽ rất lâu khỏi.

Hôm nay nó cố tình mặc chiếc áo
có cổ tay dài để che đi vết thương, nó không muốn để ai biết chuyện này, một
mình nó có thể tự lo được, không cần người khác phải quan tâm đến nó.

Nó rời nhà trước khi nhìn thấy
Hoàng, nó biết thể nào cậu ta cũng sẽ trêu chọc nó trước khi đi, đó dường như
đã trở thành thói quen của cậu ta rồi thì phải. Nhưng giờ nó không có tâm trạng
nghĩ đến đều đó, nó đơn giản chỉ muốn ở một mình mà thôi.

Đang đi trên đường thì nó gặp Nhi
đang đi bộ đến trường, nhìn dáng cô lúc này rất dịu dàng và đẹp. Mai chạy đến nở
một nụ cười chào hỏi.

-Chị Nhi.

-Là em à?- Nhi quay đầu lại, mỉm
cười với nó.

-Chị đi học sớm thế ạ?

-Chẳng phải em cũng thế sao?-
Trong lòng cô đang rất tức giận khi nhìn thấy nó cười, nụ cười làm cô ganh
ghét.

-À, cũng đúng...- Nó lại cười.

-Hôm nay trông em có vẻ lạ?

-Thật sao ạ? Em có gì lạ đâu.

-Trông em có vẻ không vui.

-Không có đâu, em bình thường mà,
em cũng rất vui.

Nó đưa tay vẽ miệng mình theo
hình dạng cười để Nhi xem, vô tình, cánh tay áo bị kéo xuống để lộ một phần tay
bị bầm tím, tuy khó thấy nhưng Nhi vẫn nhận ra.

-Tay em bị sao thế?

-À, không có gì, bị bầm tý thôi
mà.- Nó hạ tay xuống.

-Đưa chị xem nào.

Nhi cầm lấy cổ tay Mai kéo về
phía mình. Nó khẽ rên lên vì đau.

-A, chị xin lỗi.- Nhi thả tay nó
ra, vờ xin lỗi, trong lòng thấy nó như vậy kì thực rất vui.

-Em không sao, chị không cần phải
xin lỗi đâu.- Nó cười trừ, gương mặt vẫn có chút nhăn nhó vì đau.

-Ừ, mong là em sẽ không sao...-
Trong ánh mắt Nhi thoáng qua tia nguy hiểm.

Nó chia tay với Nhi rồi bước vào
lớp, còn khá sớm nên nó chẳng biết làm gì ngoài đọc sách.

Hoàng phát hiện ra nó đã rời nhà
rồi nên có chút không vui. Chẳng lẽ vì chuyện hôm qua mà nó giận cậu, không muốn
gặp cậu ư?

Tâm trạng hôm nay của cậu vì thế
mà trở nên không vui, tất cả cũng chỉ vì nó thôi sao?

Ngồi cùng nhau trong lớp học mà
nó với cậu cũng chẳng nói với nhau một câu nào, thật sự là không chịu nổi cô
gái này, vì cớ gì mà lại cư xử với cậu như thế? Hoàng bực bội đấy mạnh tay về
phía nó nhằm gây sự chú ý, nếu có gây gổ một chút cũng chẳng sao.

“Á”

Nó rên lên. Tay cậu ta vừa đụng
phải cái tay bị thương của nó. Mai quay sang trừng cậu ta một cái, nhưng nhanh
chóng quay đi.

-Cô bị đau à?- Hoàng lo lắng.

-Không sao.- Nó lạnh nhạt.

-Sao lại không sao, để tôi xem.

Không đợi cho cậu ta có hành động
gì, nó đã nhanh tay kéo tay mình về, không cho cậu ta có cơ hội xem xét.

-Sao vậy?- Hoàng khó chịu.

-Tôi đã bảo là không sao, câu
không cần phải xem.

-Cô... đúng là cứng đầu.

 Hoàng hoàn toàn đầu hàng tính bướng bỉnh của
nó. Lúc nào cũng vậy cả, thật khiến người khác đau lòng mà. Đáp lại thái độ cự
tuyệt của nó, cậu đành ngồi im.

Giờ ra chơi.

Hoàng tránh mặt nó nên bỏ ra ngoài
trước, nó cũng chẳng để tâm, bây giờ nó chỉ muốn yên tĩnh một mình, yên ổn lúc
nào thì hay lúc đó. Không có chuyện gì bây giờ là được.

Nó vừa dứt dòng suy nghĩ thì thấy
có một vài nam sinh lạ mặt bước vào lớp, trông vô cùng hung hăng, họ đang tiến
về phía nó. Không phải chứ, nó hôm nay lại đen đủi thế ư? Mai thầm than trong
lòng, e rằng hôm nay không bảo toàn được rồi.

-Có chuyện gì không?- Thanh âm của
Mai không nhanh không chậm cất lên.

-Đi theo bọn này.- Bọn họ cũng chẳng
chút e dè.

-Tại sao?

-Nếu không muốn bị lôi đi thì tốt
nhất nên nghe lời đi.

Xem ra lần này muốn thoát cũng
không được rồi.

Nó thản nhiên đứng dậy đi theo bọn
họ, trong lòng thầm rủa Bảo và Minh, ai bảo hai người bọn họ nổi tiếng quá làm
gì để bây giờ nó phải chịu bao nhiêu rắc rối như thế này chứ. Haizz, đúng là động
phải người nổi tiếng thì mình cũng nổi tiếng theo mà.

Lần này, Mai tiếp tục trở lại cái
nhà kho lúc trước, cả người không khỏi ớn lạnh. Lúc trước, nó may mắn thoát được,
lần này chắc là không được rồi.

-Sao rồi, hôm nay để tao cho mày
biết tay một chút.- Anh từ đằng sau bước lên.

-À, thì ra là cô.

-Thế mày nghĩ là ai?

-Ồ, theo như tôi biết thì từ trước
đến nay toàn bộ là do cô làm đúng không?

-Đúng thế, thì sao nào?

-Tôi chỉ thắc mắc là lần này hình
như đâu có liên quan đến cô.

Nó cố kéo dài thời gian, không hiểu
là để làm gì. Trong tiềm thức nó luôn mong chờ một ai đó sẽ đến cứu nó, nhưng
nó không thể nhận ra được người nó mong chờ là ai.

-Đúng thế, nhưng lần này thì còn
liên quan đến người khác nữa.

-Ai?- Trong trường còn ai ganh
ghét nó đến thế.

-Là...

Lời Anh chưa kịp nói thì đã nghe
thấy tiếng điện thoại reo lên. Anh liếc qua màn hình điện thoại rồi bước ra
ngoài nghe máy, bỏ lại một mình nó đứng đ