Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá

Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325911

Bình chọn: 8.00/10/591 lượt.

thì có lẽ chắc bị les. Trông hắn quyến rũ chết đi được, nhìn đôi môi hắn mà cô nào cũng muốn nhào vô cắn một phát.

Kết thúc buổi làm việc mệt mỏi, đôi bàn chân quay tròn đều đều trên chiếc bàn đạp nhẹ nhàng lướt đi, chẳng ồn ào vội vã mà chỉ có sự yên bình, tĩnh lặng. Không khí Sài Gòn về đêm thật ồn ào, náo nhiệt. Ai nấy tay trong tay í ới gọi nhau, ngược xuôi nối đuôi nhau chạy thành hang, bóp còi inh ỏi. Có cặp vợ chồng mới cưới thắm thiết siết chặt lấy tay nhìn nhau âu yếm, có anh công nhân chở bạn gái đi dạo phố, có ông bố chở con đi chơi vẻ mặt hớn hở,…Tất cả hòa làm một… dòng chảy cuộc đời.

- Ba ơi!

- Có gì không con?

- Ba mua cho con cây kem đi.

- Ừ. Để ba mua cho.

- Ba nhớ mua kem socola nhen.

- Ừ. Ba biết rồi, con chỉ toàn ăn kem socola thôi mà.

- Mà mẹ đâu ba? Sao mấy hôm nay con không thấy mẹ zợ?

- Mẹ con… Mẹ con…Mẹ con đi đến… một nơi xa …xa …xa lắm…Thôi con ngồi đây với dì tám ba đi mua kem cho con.

Người đàn ông nói nhanh rồi vội quay mặt chạy đi, ông không muốn con trai thấy những dòng lệ vừa bò ra khỏi mí mắt mình. Bước chân người đàn ông dù mạnh mẽ tới đâu nhưng cũng có những lúc khụy ngã. Bởi thế, họ rất cần bờ vai của “nửa kia” sẽ khích lệ họ đứng lên. Nhưng cũng có những người đàn ông rất cứng rắn vì họ nhận thức được rằng cuộc sống vốn dĩ có lúc này, lúc khác. Và mỗi người sẽ nằm trong mỗi hoàn cảnh, mỗi niềm vui, nỗi buồn chẳng ai giống ai.

Sững lại giây lát chứng kiến cảnh đó, tim hắn nghẹn lại như có ai bóp chặt, đau lắm. Hắn nhớ ba mẹ hắn lắm! Bước chân lê thê, nặng nề, uể oải và mọi thứ có vẻ chùng xuống khi đêm dần về khuya.

Giấc ngủ kéo đến nhanh chóng khi mà hôm nay hắn đã làm việc khá vất vả, mệt mỏi. Màn đêm như tấm chăn lớn bao trùm lấy ngôi nhà hắn, không gian chìm lặng trong đêm đen yên ắng, tĩnh mịch.

- Sao cậu lại đứng đây?- Hắn hơi giật mình khi mới sáng dắt xe ra cổng đã thấy Vân Anh đứng đợi hắn từ lúc nào.

- Gì mà ngạc nhiên dữ vậy?

- À. Chỉ là hơi bất ngờ thôi.

- Có gì đâu mà bất ngờ?

- Sao cậu không đi học mà đến nhà mình làm gì?

- Thì đi học chung cho vui.

- Ờ.

- Cậu không vui à?

- Không. Mình vui.

- Ừ. Vậy sáng nào mình cũng qua rủ cậu đi học hen.

- Tùy cậu.

- Cậu cất xe đi lấy xe mình mà đi.

- Thế cậu đi bằng gì?

- Thì mình đi chung với cậu.

- Thôi mỗi người đi một xe đi.

- Đi mà…đi chung đi…Sáng mình chở cậu rồi chiều về cậu chở mình. Chứ chiều về trời còn nắng lắm mình đạp không nổi.

- Thôi vậy cũng được.- Ngẫm nghĩ giây lát hắn miễn cưỡng gật đầu.

Nắng sớm in bóng nghiêng nghiêng hai con người trên chiếc xe đạp, hắn giành cô chở chứ ai đời đàn ông đàn ang lại để đàn bà phụ nữ chở bao giờ. Vậy là kế hoạch cô thành công mỹ mãn khi bước đầu “tiến gần” tới hắn hơn.

Trên đường tới trường, ai cũng nhìn chằm chằm bởi nét đẹp của hai người. Lên tới trường lại không tránh khỏi bị lời ra tiếng vào của đám học sinh lắm chuyện. Ai cũng nghĩ rằng mối quan hệ giữa hắn và Vân Anh đang phát triển một cách tốt đẹp.

- Chị Phương! Thế này là sao?- Nhỏ đàn em Phương vừa đưa tay chỉ trỏ phía dưới sân trường vừa lên tiếng thắc mắc với vẻ mặt khó hiểu.

- Chị cũng có khác gì em đâu.- Hướng ánh mắt theo ngón tay đàn em, Phương bắt gặp hắn và Vân Anh đi cùng có vẻ thân thiết.

- Vậy chị định làm gì?

- Chị chưa biết. Nhưng nếu em là chị, em sẽ làm gì?

- Nếu là chị em sẽ không để việc này xảy ra lần nữa đâu.

- Lần nữa?

- Chị còn nhớ cái chuyện hồi cấp hai không?

- Chuyện gì?

- Chuyện lão Trung chia tay chị Băng để đi theo ả Thy đó.

- À!

- Mà sao lúc đó chị Băng không cố giành lại nhỉ.

- Để làm gì?

- Thì người yêu mình phải cố giữ chứ.

- Tùy em. Còn đối với chị, loại người phản bội đó không xứng với tình cảm của Băng.

- Vâng. Chị nói cũng đúng.

- Nhưng lần này thì khác, có lẽ chị nên giúp Băng.

- Sao chị nghĩ vậy?

- Mặc dù Băng nó không muốn ai xen vào chuyện của nó. Nó cũng đã nói với chị nếu xem nó là bạn thì đừng nhúng tay vào chuyện của nó. Nhưng chị sợ, nó thấy Phong và Vân Anh như vậy, tự động nó sẽ rút lui.

- Chị cho rằng anh Phong cũng giống như lão Trung sao?

- Không! Chị không nghĩ thế! Chị chỉ sợ…Phong không nhận ra tình cảm của Băng. Mà nếu như vậy thì sớm muộn gì cô bạn kia cũng cướp Phong khỏi cuộc đời Băng.

- Vâng.

- Trang nè, giờ giải lao em gọi thêm vài đứa nữa ra sau trường trước nhớ cử một đứa làm thế này...bla bla và đứa khác làm thế này…bla bla.- Trầm ngâm giây lát Phương lên tiếng.

- Vâng.

- À, em nhớ đem theo máy quay loại nhỏ nữa nha.

- Vâng, em biết mà.

Ngẫm nghĩ giây lát, Phương rút điện thoại ra lục tìm trong danh bạ cái tên “Thành ht”. Ngón tay cái liền ấn nút x


XtGem Forum catalog