Lúc này đây, cô thật sự ước rằng, thà mình đừng biết tất cả mọi chuyện, có lẽ sẽ tốt hơn. Ken...
Mia đứng dậy, đi đến tủ sắp xếp quần áo cho vào va li. Cô quyết định rồi, cô sẽ làm điều tốt nhất cho Ken, cô sẽ buông tay cậu và rời đi. Mia lén đặt một vé máy bay, chuyến ban đêm sang Anh, cô không có ý định sẽ cho ai biết về chuyện này.
Ban đêm, sân bay...
Mia kéo chiếc va li đứng trước cửa sân bay. Trong lòng cô có đủ mọi cảm xúc, cô rời đi bí mật như vậy, chỉ mong, bọn nó sẽ tha thứ và hiểu cho cô. Hít một hơi sâu, cô kéo chiếc va li bước xuống. Từ sau lưng cô bỗng truyền đến một tiếng gọi quen thuộc:
" Miaaaa...!"
Bước chân cô khựng lại, nước mắt bất tri bất giác rơi xuống. Mặc dù vẫn luôn tự nhủ bản thân phải cố gắng quên đi hình ảnh của Ken, nhưng chính lúc này, khi nghe tiếng của cậu, cô vẫn không kìm được trái tim đau xót. Mia khẽ quay người lại, nhanh chóng bị một vòng ôm ấm áp bao vây. Ken ôm chặt lấy Mia, cậu kích động nói:
" Anh không cho phép em đi đâu cả, tại sao em lại như vậy? Em không còn yêu anh nữa sao? Tại sao lại muốn rời bỏ anh? Mia, em nói đi!"
Cổ họng Mia nghẹn lại, cô không cách nào phát ra thành tiếng. Cô muốn ôm lấy anh, nhưng lại không dám, cánh tay cô đưa lên rồi lại hạ xuống, Mia cắn răng, nước mắt lăn dài, cô đẩy Ken ra, nói:
" Ken, xin lỗi, nhưng em không thể ở bên cạnh anh nữa, làm ơn, hãy hiểu cho em, còn rất nhiều người khác xứng với anh hơn em, em không muốn tiếp tục làm gánh nặng của anh, xin lỗi Ken, buông tay đi,..."
Ken thẫn thờ nhìn cô, cuối cùng, anh nhìn thật sâu vào mắt cô, hỏi:
" Không lẽ, những lời em đã nói tối hôm đó, đều chỉ là giả thôi sao? Tình yêu của em dành cho anh, vốn chỉ như vậy thôi sao?"
Mia nhìn anh, cắn răng, lấy hết dũng khí, nói:
" Phải!"
Ken cười lạnh:
" Tôi nhìn lầm em rồi!"
Cậu xoay người bỏ đi. Mia đau đớn nhìn theo bóng lưng của cậu, trong lòng như có hàng vạn vết dao cắt. Ken, làm ơn, tha thứ cho em. Mia nghẹn ngào gạt nước mắt, xoay lưng, nặng nề bước đi. Tiếng còi xe ô tô rú lên inh tai, Mia giật mình, quay đầu sang, ánh đèn pha chiếu vào mắt cô, như hàng vạn kim đâm, cô chỉ cảm thấy cơ thể cứng đơ, không thể nhúc nhích.
Rầm! Tiếng va đập vang lên cùng tiếng bánh xe ma sát mặt đường tạo nên âm thanh chói tai. Ken giật mình, quay đầu nhìn lại, chết lặng. Mia nằm đó, giữa vũng máu lang lổ, hai mắt nhắm nghiền, cậu hét lên một tiếng, tê tâm liệt phế:
" MIAAAAA.........."
Trong phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Trên giường bệnh, một cô gái xinh đẹp nằm im lặng, hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Gương mặt xinh đẹp hơi tái, đôi môi hồng nhuận, hàng mi dày và dài che đi đôi mắt. Trên người cô gái đó, gắn đủ loại dây dợ lằng nhằng. Ngồi bên cạnh giường bệnh, là một người con trai. Gương mặt như thiên thần, dịu dàng nhìn người vẫn đang nằm trên giường kia. Môi mỏng nhẹ nhàng thốt ra:
" Mia, đến khi nào, em mới chịu mở mắt ra, để nhìn anh đây?"
Cô gái nằm trên giường kia, không ai khác chính là Mia. Còn ngồi bên cạnh cô, là Ken. Tay cậu nắm chặt tay Mia, ánh mắt dịu dàng nhìn cô không chớp, dường như cậu sợ, chỉ cần chớp mắt một cái, Mia sẽ rời khỏi cậu. Nửa năm rồi, nửa năm cô nằm yên lặng trên chiếc giường kia, giống như một con búp bê. Tai nạn ô tô nửa năm trước khiến cô bị chấn thương nặng vùng đầu, bác sĩ nói rằng, nếu ý chí của cô không đủ mạnh, có lẽ cô sẽ phải sống, cuộc sống của người thực vật đến hết đời. Ken nghe xong tin này thì bị sốc nặng, bọn nó cũng vậy. Ba mẹ Mia khóc hết nước mắt. Nửa năm qua Ken ở cạnh cô, chăm sóc cô, nhưng cô vẫn như vậy, nhắm lại đôi mắt, cũng không cho cậu bất cứ hi vọng nào.
Ken nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc cô, nói:
" Hôm nay anh đến gặp bác sĩ, ông ấy nói em rất có thể sẽ hồi tỉnh lại được, anh rất vui. Nhưng cứ nhìn em như vậy, anh lại không thể cười nổi. Mia, em mau tỉnh lại đi, trả lại cho anh một Mia lúc nào cũng mỉm cười như trước kia đi. Anh không muốn, một Mia lúc nào cũng nhắm mắt im lặng thế này đâu."
" Trước kia, em cũng không hay nói nhiều, nhưng như vậy, anh vẫn có thể cảm nhận được, sự tồn tại của em ở bên cạnh, không giống như bây giờ, mặc dù em vẫn đang ở bên cạnh anh, nhưng cảm giác, dường như em đang đứng ở một nơi rất xa, rất xa nơi anh đứng, anh không thể chạm tới được. Nghĩ đến điều đó, em biết không, cảm giác như có ngàn vạn dao đâm vậy, đau đớn, còn rất khó chịu nữa."
" Lúc em rời khỏi anh, tim anh đau vô cùng, tại sao em phải làm vậy? Mia, tại sao phải lừa dối anh? Em biết không, nếu không có em trong cuộc đời này, việc sống cũng khong có ý nghĩa với anh nữa, anh thậm chí có ảo giác rằng mình không hề tồn tại. Sự sống của anh, chỉ có ý nghĩa, khi mà có em ở bên cạnh mà thôi."
" Mia, không lẽ, em giận anh vì lúc đó đã nặng lời với em sao? Nên mới dùng cách này để trừng phạt anh? Anh xin lỗi, anh thật sự không hề muốn làm tổn thương em, lúc đó, là do anh
