The Soda Pop
Học Viện Milky Way

Học Viện Milky Way

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327605

Bình chọn: 7.00/10/760 lượt.

.... hu... hu... hu... _ Chen vớ đâu được cái khăn giấy sụt sùi lau nước mắt.

- Chúng mày im hết cả điiiiiiiii..... _ Teo quát um lên, may mà bà Hiệu trưởng chưa vào chứ không thì....

Bu thì đứng ở góc phòng ôm bụng cười, biết ngay mấy tên này kiểu gì
cũng thua mà, Mi vẫn muốn đấu nữa nhưng mà bọn chúng mệt quá rồi nên...
tạm tha. Tên Teo khỏe thế mà lúc đấu với Mi hắn dùng cả... hai tay mà
vẫn thua, tay Mi không lay chuyển tí nào. Trông bọn chúng đau khổ thểu
não chưa kìa, nhìn mắc cười quá...

Thấy Bu tủm tỉm cười ba tên
đó càng tức, định quặc lại nhỏ một trận thì đúng lúc bà Hiệu trưởng bước vào, bà vừa đi giải quyết một số chuyện khác.

Nhìn ba tên đó
mặt bà vẫn lạnh tanh, thực ra bà giả vờ thôi, chứ bà cũng muốn cười lắm
nhưng phải giữ hình tượng, bà đã biết hết chuyện xảy ra trong canteen
rồi.

Bà nhẹ nhàng ngồi vào chiếc ghế xoay, ba tên kia cũng ngồi vào chiếc ghế salon, mắt nhìn chăm chăm vào bà Hiệu trưởng, thầm nghĩ
"Bà này mà còn trẻ thì chắc là đẹp lắm" (ặc).

- Có chuyện gì?_ bà..

hỏi Bu.

Bu nhìn mấy tên kia, nhỏ cười đắc chí khẽ nháy mắt một cái làm bọn chúng điên lên rồi mới trả lời Hiệu trưởng:

- Dạ, thưa Hiệu trưởng, mấy học viên nam này gây rối trong canteen ạ _ Bu cúi đầu lễ phép.

Bà Lisa đẩy đẩy gọng kính vàng, rồi chập hai bàn tay vào nhau, bà nhìn Bu rồi tiếp tục hỏi:

- Ta biết... nhưng cái ta hỏi là... tại sao phải mang mấy người này lên phòng giám hiệu?

- Ơ....???_ Bu ngạc nhiên, mắt mở to hết cỡ nhìn bà Hiệu trưởng.

- Lại đây! _ bà Lisa nói rồi giơ tay ra hiệu cho Bu đến gần.

Bu trong lòng khó hiểu nhưng vẫn đi đến sát bên bà Lisa, không biết bà ấy định nói gì với nhỏ, nhỏ ghé tai vào, bà nói:

- Từ bây giờ, cô có thêm nhiệm vụ: dạy dỗ mấy học viên này cho cẩn thận.

- Là sao thưa Hiệu trưởng? _ Bu ngơ ngác.

- Biến họ thành những con - người - tốt - bụng. Cô làm được chứ? _ bà Lisa nở nụ cười bí hiểm ghé vào tai Bu.

Sau đó, bà từ từ ngẩng mặt lên, ngả người ra chiếc ghế đằng sau, nói:

- Bây giờ, cô có thể về, và nhớ rằng, lần sau chuyện gì có thể tự giải quyết được thì hãy tự mình giải quyết!

- V..â..ng!_ Bu tuy còn mơ hồ về những điều Hiệu trưởng nói nhưng nhỏ vẫn gật gật đầu như một con rô bốt.

Teo, Dark, Chen nãy giờ thấy hai người kia thì thầm mà chẳng hiểu cái
mô tê gì, lòng bứt rứt không yên, không biết con nhỏ đó lại nói xấu gì
với Hiệu trưởng, hừ, tức thật. Chơi cờ carô thua đã đành, đằng này chơi
vật tay cũng thua một đức con gái. Nhục, nhục, nhục như con trùng trục.
Nghĩ đến đây, Teo lại quay ra lườm Dark, bực mình cái thằng nào nghĩ ra
cái trò vật tay, hại cả bọn ê mặt trước đám đông, lại còn phải lẽo đẽo
lên phòng Hiệu trưởng nữa. Dark thấy Teo lườm thì quay sang chút giận
lên Chen nhằm đánh trống lảng (khôn thật), không thằng Teo nó mà nổi
điên lên nó đấm chết chứ chẳng chơi.

- Ái... sao mày lại dẫm vào chân tao?_ Chen la oai oái kêu lên vì Dark vừa đạp vào chânn hắn.

- Không, tại chân mày có con muỗi nên tao giết giùm_ Dark trả lời lạnh tanh.

- Ờ... thank you... hề hề...(ông này ngố).

- Các cậu có thể về! _ bà Lisa nói _ lần sau còn tái phạm thì nghỉ học luôn, tôi không nói giỡn bao giờ.

Ba tên kia bất giác rùng mình, thật ra chẳng phải vì chúng sợ bà Hiệu
trưởng, càng không sợ phải nghỉ học ở cái học viện này, cái chúng sợ là
nếu bị đuổi học thì sẽ bị... papa oánh! Trông chúng ngang ngược thế thôi chứ chúng vẫn trẻ con lắm, tốt bụng nữa, nhưng mà cứ thích thể hiện
mình thôi, mà càng "thể hiện" thì người khác lại càng thấy chúng trẻ con =.=

Nhưng rồi bọn hắn lại cười nhạt vì bố ba tên đó là ba người có chung vốn đầu tư không nhỏ đến học viện Milky Way, bọn hắn vào được Học viện cũng là nhờ có thế nên khi nhớ ra "thân thế" của mình thì mặt bọn
hắn lại câng câng lên.

Ba tên lườm nguýt Bu rồi định bước ra
khỏi cửa thì có ba con nhỏ khác bỗng bước vào, một đứa tóc đỏ buộc lệch
một bên, trông đích thị là tiểu thư cành vàng lá ngọc, theo sau nó là
hai đứa con gái nữa cũng đẹp lắm mặc dù có trang điểm nhưng hai đứa này
không hung hăng như con nhỏ tóc đỏ, nó bước vào phòng mà ngúng nga ngúng nguẩy chả coi ai ra gì, nó níu tay bà Hiệu trưởng nũng nịu:

- M..ẹeeeeeee!!!!!!

Khiếp, cái giọng nó sao mà chua thế không biết, Bu nổi cả da gà lên
bởi cái giọng không thể chua hơn đó, rồi nhỏ giật mình "Sasa gọi Hiệu
trưởng bằng mẹ????"

Nhưng với ba tên kia thì khác, cái giọng
con bé Sa nghe chua khủng khiếp thế mà ba tên đó lại nghĩ "Ôi một cô em
có giọng oanh vàng hay quá!!!" và chúng nhìn ba cô gái vừa đến với đôi
mắt hiện hình trái tim "Đúng mẫu người mình thích rồi!!!". Tim ai nấy
đập thình thịch.

Bà Lisa hắng giọng, bà khẽ ho nhẹ và nói:

- Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đây là trường học, không phải là nhà,
thế nên đừng có gọi ta là mẹ. Có chuyện gì, nói mau! Không