>
Giọng nhỏ không có gì đặc biệt, âm vực cũng không
rộng, không hát cao quá hay trầm quá được nhưng lại rất trong trẻo. Nghe mà mát cả lòng, giọng hát như từng giọt nước chảy vào tim người nghe
vậy.
Nhỏ hát một đoạn và thỉnh thoảng liếc xuống thấy hắn đứng
ngây ra. "Haha... chắc anh ta đang tức lắm đây, hát không hay bằng chị
đây nên tức chứ gì?" _ nhỏ bắt đầu tự sướng.
_ _ _
CLB Mỹ thuật
Hôm nay là buổi đầu tiên nên các học viên trong CLB Mỹ thuật được thoải mái vẽ những gì mình thích trên giá vẽ.
- Cô vẽ tôi đi! _ Kun ở bên cạnh trêu trọc Na.
Na chỉ liếc xéo một cái rồi nhỏ bắt tay vào vẽ. Chà! Bảng màu khá là
đầy đủ. Giá vẽ cũng rất đẹp. Na rất thích. Nhỏ mỉm cười cứ đứng ngắm...
cái giá vẽ, khiến Kun đâm bực mình. Thực ra hắn có biết vẽ đâu, cũng
chẳng thích vẽ, nhưng "điều tra" ra được nhỏ Na tham gia CLB Mỹ thuật
nên Kun cũng viết toẹt tên mình vào tờ giấy đăng ký luôn. Không ngờ nhỏ
chằng thèm để ý đến cậu, mà cứ nhìn cái giá sách rồi cười một mình.
- Này... nghe tôi nói không vậy hả? _ Kun kéo nhỏ quay lại.
Hắn rất bất ngờ, hắn không thể tin được là... nhỏ không cười... nhỏ
đang khóc. Từng giọt nước mắt ướt đẫm hàng mi dày. Trông nhỏ buồn lắm,
không còn chút sức sống nào. Nhỏ không khóc thành tiếng nhưng nước mắt
vẫn cứ rơi. Phải rồi... mỗi lần vẽ, nhỏ đều nhớ đến anh trai. Anh ấy đã
từng là một họa sĩ rất trẻ, nhưng anh đã không còn nữa, bởi căn bệnh ung thư đã cướp anh đi năm anh mới có 19 tuổi.
- Cô... cô làm sao thế?
Kun bối rối hỏi nhỏ một câu rất thừa. Bị tiếng nói đánh thức, Na giật
mình. Nhỏ vội lấy tay lau nước mắt rồi quay vào vẽ tiếp. Thấy nhỏ như
thế hắn cũng không muốn trêu nữa, đành im lặng nghịch cái giá vẽ, thì có biết vẽ đâu!
- Anh muốn tôi vẽ anh hả?_ bất ngờ nhỏ lên tiếng.
Cuối cùng nhỏ cũng để ý đến mình, Kun sung sướng gật đầu lia lịa.
- Ừm.
Nhỏ đáp một câu rồi bắt tay vào vẽ.
Hắn suy nghĩ một lúc không biết vẽ gì bỗng reo lên:
- Cô vẽ tôi thì tôi cũng vẽ cô, OK?
Na không nói gì chỉ khẽ gật đầu. Kun cười thích thú rồi cũng bắt chước cầm cái bút vẽ lên.
10 phút sau.
- Anh vẽ xong chưa?_ Na quay sang hỏi.
- Xong rồi đây! Cô giơ lên cho tôi xem trước đi
- Không, tôi muốn xem tranh của anh trước _ Na cười cười.
Hắn lại nghĩ một lúc rồi nói:
- Thôi, tôi đếm..
đến 3, cả hai cùng giơ nha.
Na tươi cười gật đầu cái rụp. Kun bắt đầu đếm:
- 1... 2... 3!!!!
Cả hai cùng giơ bức tranh chân dung lên cho người đối diện xem. Sau đó, mặt cả hai trông y như thế này o____O
Na giận dữ quát lên:
- Sao anh dám vẽ tôi là con chó xù hả? Anh muốn chết à?
Kun gân cổ lên cãi lại:
- Cô có hơn gì đâu? Cô còn vẽ tôi là con chó béc-giê kia kìa.
Cả hai gườm gườm nhìn nhau. Quả thật trên tay hai người là bức tranh
"chân dung" của hai con chó rất... đáng yêu. Không hiểu sao hai người
này lại có cùng ý tưởng hay đến vậy.
Đang lườm nguýt nhau thì bỗng có tiếng nói:
- Ồ... hai con chó này... đẹp đôi đó chứ!
Kun, Na quay lại nhìn. Người vừa nói không ai khác chính là Chen. Hắn
đang ăn bim bim rất ngon lành, đứng kế bên là Lily. Trông Chen rất hung
hăng chứ không hiền lành, nhu mì như Lily.
Kể ra tên Chen đó rất được lòng bọn con gái. Hắn khá là khéo mồm, cộng thêm cái mặt điển trai nên bây giờ hắn có kha khá fan rồi, chỉ tội là
hắn lúc nào cũng cầm khư khư gói bim bim, thật hết nói!
Kun
trông thấy "người quen", mặt hằm hằm tiến tới túm lấy Chen, à không, nói đúng hơn là túm lấy gói bim bim, Na tiện tay đỡ lấy, nhai chóp chép.
Kun khẽ gật đầu với Na rồi lại dùng ánh mắt nảy lửa nhìn Chen:
- Mày nói gì?
Chen bị giật mất gói bim bim thấy tức lắm, hắn nói:
- Tao bảo cặp đôi cún con rất dễ thương.
- Này thì dễ thương _ Kun phi cái dép trúng mặt Chen.
Chen ngây người, rồi hắn rút... cái khăn tay trong túi quần ra và bắt đầu thút thít. Lily thấy thế vội khuyên can:
- Anh Kun đừng nóng, để tôi thay mặt Chen xin lỗi anh!_ Lily vừa nói vừa cúi đầu xin lỗi.
Kun còn định rút nốt chiếc dép bên kia ra ném thì bị Na lắc đầu ngăn lại:
- Thôi bỏ đi!
Kun lúc đó mới nguôi giận. Rồi hắn tháo hai bức tranh có chân dung con
chó ra và giữ khư khư. Na thấy thế thì đỏ mặt rồi khóe môi nhỏ cũng nở
nụ cười.
Vậy là Sa, Li và Nu đã ở cùng một CLB với Bu, Na và Mi, thật chẳng hiểu là vô tình hay do cố ý đây?
Khi mọi người ở các CLB đã ra về thì cũng đã 8h30'. Bu, Mi, Na đã hẹn
nhau cùng về nên định lên KTX học bài rồi đi ngủ thì Bu bỗng trông thấy
bóng người đi ra khu sau canteen học viện, khu vực có cái nhà kho, bình
thường chỗ đó rất ít người qua, hơn nữa bây giờ đã tối rồi. Một đoàn 5-6 người thì đến đó làm gì nhỉ?
Bu quyết định cùng hai con bạn đi theo xem thế nà
