ành công à?_ mặt Chen vẫn ngơ ngơ.
....Binh....
Teo lại đập cho hắn một trận, nhỏ Sa đã đang tức thì chớ lại còn cứ hỏi linh tinh.
Chen đáng thương kêu lên:
- Ái... nhẹ tay chứ, chân tao đang bó bột nè.
- Tao đánh vào đầu chứ có đánh vào chân đâu _ Teo phủi tay cãi lại.
- Haizzzz _ cả lũ kia thở dài rồi kéo nhau xuống CLB.
Duy chỉ có Chen là đi sau cùng, hắn vừa khập khiễng, chấm
phẩy, chân thậm chân thọt bước đi vừa la oai oái nhưng cả bọn
kia vẫn đi. May cho hắn là Lily quay lại dìu đỡ. Hắn sướng quá
nhăn răng cười hì hì.
- Ly của anh là tốt nhất...hêhê... ^____^
.....Binh.....
- Đi mau lên, lắm mồm! _ Teo gắt.
Chen lấy tay xoa xoa đầu, thằng Teo quá đáng thật, không giúp
thì thôi lại còn đánh hắn, tủi thân quá, hắn gục đầu vào
ngực Lily khóc như mưa (ông này lợi dụng nha).
- Thôi, nín đi, đi nhanh nào... _Li xoa đầu hắn an ủi.
Lúc đó hắn mới đứng thẳng dậy và đi tiếp, bụng cười khoái trí.
_ _ _
CLB Âm nhạc.
Sa và Teo đã có mặt ở đó, vừa trông thấy nhỏ Bu đứng với Ken là nhỏ lại tức điên lên:
- Đồ mách lẻo!_ nhỏ chống nạnh gây sự.
Bu ngơ ngác chả hiểu gì thì nhỏ đó đã tiếp:
- Còn giả bộ không biết nữa? Cậu là đồ nham hiểm,đồ giả
tạo, suốt ngày làm bộ ngây thơ không biết mệt à? Sao cậu lại
nói với mẹ tôi chuyện tôi trèo tường ra ngoài? Hả?? Hả?? Hả??
Mỗi chữ "hả" nhỏ Sa lại đẩy Bu một cái, mà Bu thì cứ ngơ ngơ:
- Ơ... tôi đâu có...
- Cậu là đồ rắn độc... đồ miệng nam mô bụng bồ dao găm... đồ....
- Thôi đi!
Bàn tay nhỏ Sa đang đẩy Bu bị Ken nắm chặt lấy và hất ra, ngay lập tức Teo lại chen vào và nắm chặt tay Ken.
Cả bốn đang nhìn nhau "say đắm" thì cô HLV ra hiệu cho cả lũ
bắt đầu buổi tập nên bốn đứa hết cãi nhau luôn. Sa giằng tay ra khỏi tay Ken còn Teo thì cũng "vứt" tay Ken ra.
- Hừ, đợi đấy!_ nhỏ Sa lầm bầm trong miệng.
Vì nhỏ này hát "không được hay cho lắm" (nếu không muốn nói
là quá kinh), cộng với volume của nhỏ khá to, hơi dài, nên nhỏ
được cô phân công vào đội... chơi kèn. Nhìn nhỏ Bu được hát mà
Sa thấy tức "Mình hát hay hơn con nhỏ đó mà"(oẹ). Cầm cái kèn to đùng lên, ôi nặng chết mất, thế mà nhỏ phải è cổ ra mà
thổi. Nhỏ phụng phịu nói với HLV:
- Cô ơi, cô, em thính hát cơ!
Cô cười hiền:
- Chịu khó tập em nhé! _ cô xoa đầu nhỏ rồi... bỏ đi.
"Ax. bà này không hiểu tiếng người àh?"
Nhỏ tức tối quăng vái kèn ra rồi tìm cái ghế ngồi thụp
xuống, lấy tay quạt quạt vào mặt. Rõ nóng. Đúng là mùahè,
bật điều hòa rồi mà còn nóng thế này đây. Nóng??? Một cái
bóng đèn hiện lên, nhỏ như nhớ ra điều gì liền chạy đi đâu đó, một lúc sau đã quay lại với một cốc nước đá trong tay. Nhỏ
nhìn về phía Bu đang tích cực "luyện thanh" và cười thầm.
Phía bên nhỏ Ken và Teo, bọn hắn đang bị vây quanh bởi rất
nhiều fan. Một anh thì giọng trầm ấm, một anh thì giọng khàn
khàn cá tính, đặc biệt là cả hai đều mặt mũi sáng láng lắm. Cả lũ vừa tập vừa nhìn mấy"anh". Hai bọn hắn đã không gây
nhau thì thôi, đường ai nấy đi, chứ nếu đã động chạm vào đối
phương thì xảy ra đại chiến có ngày.
Bu đang luyện thanh
với một cô giáo, cô ấy ngồi đánh đàn còn Bu thì cứ
"Đồ...rê...mi... fa...sol...la...si...đố...". Bà giáo gật đầu rồi cứ đánh tiếp, bắt Bu " luyện" mãi. Khổ thân, trời nóng thế
nàymà cứ phải gân cổ lên hát. Được một lúc con bé cũng mệt,
đành phải bảo cô cho giải lao, để cô luyện cho bạnkhác.
- OK, lát lại tập nhé! _ cô giáo trẻ hồn nhiên nói.
"Ax... không đâu ạ!"_ nhỏ nghĩ thầm, rồi cũng ra ghế ngồi.
Tình cờ lại ngồi ngay cạnh cái ghế của Sa. Bu cũng không để
ý, vừa ngồi xuống đã đưa tay lau mồ hôi trên mặt. Ax.. cái cổ
họng khô cả đi, nhỏ tìm quanh xem chỗ nào có nước uống.Giật
mình thấy nhỏ Sa đang ngồi bên cạnh, Bu định đứng dậy đi ra chỗ khác ngồi thì nhỏ Sa đã lên tiếng:
- Xin.. lỗi.. _ giọng Sa thấp xuống, nhỏ đó vẫn cúi đầu!
- Về chuyện gì cơ? _ Bu vẫn chưa nghĩ ra là chuyện gì vì nhỏ
đang sốc, lần đầu tiên thấy thái độ của nhỏ Sa thế này đó, Bu cứ tròn mắt nhìn.
Sa chợt ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn Bu (mắc ói),
lấy tay níu áo Bu làm con bé sợ mất mật (sợ bả Sa phát
bệnh).
- Cho Sa xin lỗi, hồi nãy Sa sai rồi, chu
