n mới đặt mình xuống giường. Định ngủ nhưng trằn trọc mãi không sao ngủ đc. Bất chợt, "Cạch" 1 tiếng, cánh cửa phòng dường như lại bật mở. Hắn liền vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ. Hơi he hé mắt, hắn nhìn thấy 1 mái tóc nau quen thuộc mà hắn không biết rằng liệu có đúng như hắn mong muốn không nữa. Hắn nghe được tiếng bước chân lại gần mình. Tiếng của 1 vật gì đó được đặt lên bàn. Và hắn cảm nhận được một bàn tay thon thả rất ấm áp đặt lên má hắn. Bất thình lình, hắn giữ bàn tay đó lại và mở mắt nhìn.
- Tiểu Linh, là em sao? - Hắn tròn mắt hỏi.
- Tôi... á... đ... đau... anh bỏ tay tôi ra! - Nó nhăn mặt.
Hắn giật mình định bỏ tay ra nhưng lại nghĩ gì đó nên không bỏ ra nữa mà chỉ nới lỏng tay để nó đỡ đau hơn. Hắn ngồi dậy, kéo nó ngồi xuống, tra khảo:
- Nói, có phải em là người đêm qua đã chăm sóc anh, đúng không?
- Sao anh lại nghĩ thế? - Nó lạnh lùng, đôi lông mày hơi nhíu lại.
- Anh cảm nhận đc! - Hắn vẫn giữ tay nó, giọng nói có phần dịu dàng hơn.
Nó giằng mạnh tay ra nhưng vô ích, gắt gỏng:
- Tôi nói đó không phải là tôi!
- Anh còn nghe thấy em nói,... - Hắn ghé sát tai nó thì thầm. - ... đó là nụ hơn đầu của em nữa! - Rồi hắn đánh cái "Chụt" lên tai nó luôn.
Nó nhảy ngược lên, bắn tít ra xa, 1 tay giữ tai, tay kia chỉ vào hắn, lắp bắp:
- A... anh... l... làm cái trò gì vậy? M... mà sao anh lại... nghe thấy đc? L... lúc đó a... còn đang hôn mê mà...!
Nói xong nó mới biết mình lỡ lời, bịt 2 tay lên miệng thốt lên 2 tiếng "Thôi chết!" làm hắn ngồi cười sặc sụa:
- Hahaha, em nhận rồi phải không?
Khuôn mặt nó đơ ra, rồi chuyển màu đỏ lự như cà chua chín. Nó bước đến chỗ hắn bằng mấy bước chân dậm uỳnh uỳnh, thét ra lửa:
- Anh dám lừa tôi hả?
- K... không có! - Hắn cố nín cười. - Anh cảm nhận đc!
- Cảm nhận cái đầu anh! - Nó dùng tay đập cái "Bộp" lên đầu hắn. - Anh đi chết đi!
Hắn xoa xoa đầu, làm mặt mếu:
- Ui da, em mạnh tay quá! Đau chết mất! Hix!
Nó hoảng hốt (chị này rất dễ bị hắn lừa nhưng người khác thì lại không thể lừa đc chị í):
- Anh có sao không vậy?
Hắn mỉm cười gian xảo. Tranh thủ lúc nó vừa chạm tay vào người, hắn kéo mạnh tay nó đè ra giường, cười nửa miệng:
- Đền bù thiệt hại.
- Ơ...
Nó chưa kịp nói hết thì đôi môi đã bị nuốt trọn bởi môi hắn. Hắn như ngấu nghiến đôi môi nó 1 cách say đắm, chẳng khác nào 1 con thú bị bỏ đói lâu ngày cả. Và bằng mọi cách, hắn đã luồn lưỡi mình sang quấn lưỡi nó 1 cách điệu nghệ. Phải tầm gần 5 phút sau, cảm thấy nó bắt đầu có biểu hiện khó thở, hắn mới tiếc nuối rời môi nó trong vẫn đang mút lưỡi.
- Kinh nghiệm bao nhiêu năm của anh cũng khá đấy! - Nó sau khi thở lấy hơi buông 1 câu.
- Anh vẫn muốn nữa! - Hắn cúi xuống định hôn nó tiếp thì bị nó đẩy ra 1 cách không thương tiếc.
- Dẹp! - Nó gằn giọng. - Tôi uống nước bọt của anh đủ rồi!
- Có vị thế nào? - Hắn nhào tới hỏi. - Ngọt chứ?
- Ơ... ừm! - Nó ấp úng, khuôn mặt đang dần chuyể sang sắc đỏ. Chính nó cũng phải công nhận 1 điều là nó... rất thích đc hắn cưỡng hôn như thế (em lạy chị, tha cho em, người ta cuõng hôn chị đấy ạ).
Tranh thủ lúc nó không để ý như thế, hắn kéo nó vào lòng, ôm chặt để cảm nhận đc hương thơm của nó, đặt cằm lên vai nó và hỏi:
- Em tha lỗi cho anh rồi chứ?
- Không! - Nó ngồi yên trong vòng tay hắn. Cảm giác thật ấm áp.
- Vậy phải làm thế nào thì em mới chịu? - Hắn hôn nhẹ lên má nó làm cho mặt nó vừa mới dịu đi lại đỏ rộn ràng hết lên. Hắn tất nhiên không hề biết rằng, trên thế giới này chỉ có mình hắn mới lừa đc nó và khiến cho nó như vậy.
- Hừm... để xem nào! - Nó xoa cằm suy ngẫm (mặc dù không có râu). - A! Có rồi!
Hắn nghe nó thốt lên mà mừng húm, hỏi tới tấp:
- Cách nào? Cách nào vậy? Nói cho anh biết đi! Cách nào thế?
- Bình tĩnh. - Nó cười cười nhưng lại làm cho hắn lạnh sống lưng. - Tôi muốn anh... - Nó kéo dài giọng. - ... nghe theo mọi mệnh lệnh của tôi.
- Ể? - Hắn nghệt mặt.
- Sao? Có chịu không? - Nó nhíu mày, chu mỏ, dí mặt gần sát mặt hắn, chỉ cách đúng 3cm.
Hắn suy ngẫm 1 lát rồi hôn cái "Chụt lên môi nó:
- Đồng ý! Nhưng trong bao lâu?
- Đến khi tôi chán thì thôi! Còn bắt đầu từ bây giờ, anh sẽ chính thức phải nghe mệnh lệnh của tôi. - Nói rồi nó nhảy xuống giường (lúc ở cạnh hắn thường rất ngây thơ nên ko bít rằng mình vừa bị lợi dụng). - Giờ thì ăn cháo đi!
- Ok! Nhưng... - Hắn làm bộ mặt cún con. - Em đút cho anh nha!
Nó sững sờ. Khoé môi nó giật giật. Cái bộ mặt này... làm nó... không thể không kiềm chế mình. Nó nhào tới bẹo má hắn, cười tít cả mắt:
- Ui ui dễ thương quá đi mất! Yêu ghê á!
Làm hắn ngạc nhiên và mặt từ từ chuyển sang màu mận chín bởi vì thấy nó thay đổi 180° và vì... hắn chỉ chú tâm tới mỗ