và ngang tàng như thể chuyện bị những con cá mập ấy làm đến sợ phát khiếp chưa từng xảy ra vậy.
- Hừ, đúng là những chàng trai lãnh đạo Devil người nào cũng khí chất hơn người cả nhỉ? – Gương mặt hắn không hề tỉ lệ thuận với câu nói của hắn chút nào, càng tỏ ra khoa trương để ca ngợi Devil thì giọng nói của hắn càng thêm mvij khinh bỉ đến tột cùng.
- Nói gì nói nhanh đi. – Tên Jonas này đã thử thách quá nhiều sự kiên nhẫn của Eris rồi đấy.
- Ok, vào vấn đề chính. – Jonas bắt đầu nồi thẳng thắn nghiêm túc lại, không hề có ý định đùa giỡn hay khinh bỉ gì nữa. Rồi hắn bắt đầu nói – Trước khi mày chết, tao cho mày hay một tin mà tao chắc chắn rằng hai ngày nay mày rất thắc mắc.
Eris nhướng mày lên… hai ngày nay hắn thắc mắc gì nhỉ? Cũng không nhớ rõ nữa… có có… hắn thắc mắc lắm, tại sao tên Jonas này lại kiếm ra được mấy con cá mập ăn thịt người kinh khủng đến như vậy… không lẽ tên đó muốn ngồi kể sự tích của mấy con cá mập chết tiệt này có hắn nghe sao? Bị điên à?
- Mày đã nghe tao nói là Andly còn sống đúng không???
Ừ nhỉ? Đúng rồi! Vậy mà hắn lại quên mất!!!
- Mày nói cái gì???
- Andly còn sống đấy. Cô ấy chưa chết!
- Vậy người hôm đó ở nhà xác thì sao?
- Cô gái khác thôi. – Jonas nhún vai bất cần. Đúng như hắn đoán là mấy tên này hoàn toàn chưa biết gì cả. Thôi thì hắn làm người tốt ban cho mấy tên này chút ân huệ cuối cùng cũng được. Chỉ sau ngày hôm nay thôi, Andly nhất định sẽ là của hắn. Nhất định!
Chỉ cần hắn giết được Christian, Brian, Andrew, Eris và Justin, thì chắc chắn Tứ Đại Mỹ Nhân sẽ thuộc về tay Black một cách trọn vẹn rồi!
Nãy giờ Eris đối thoại với hắn mà thấy ong ong cái đầu. chuyện này là chuyện quái gì vậy nhỉ? Cô gái hôm đó rõ ràng là rất giống Andly mà!!!
- Còn một chuyện nữa còn quan trọng hơn rất là nhiều… – Hắn nói lấp lửng, như đang gợi trí tò mò của Eris.
- Chuyện gì nữa? – Một chuyện thôi cũng đã đủ cho hắn thất thần lắm rồi, thêm chuyện thứ hai này mà cũng động trời nữa thì nói không chừng hắn sẽ té ghế mà rơi xuyên qua tấm kính đó rồi rớt trọn vào họng của mấy con cá mập dưới kia mất thôi.
- Mày có tin được bốn cô gái đáng yêu hiền lành thường ngày vẫn bên cạnh mày đó, sống chung với mày đó là Tứ-Đại-Mỹ-Nhân không???
CÁI GIỀ???? Chuyện quái gì thế này? Sao tên khốn này lại biết cả việc này chứ? Lúc này đây tự nhiên hắn cảm thấy mình bị trói như thế này thật là một việc may mắn. Nếu không thì có lẽ khi nghe xong tin này thì hắn đã té ghế xuống như lúc nãy tưởng tượng ra thật rồi!
- Tứ Đại Mỹ Nhân? – Eris lặp lại cụm danh từ này thêm một lần nữa, để chắc chắn rằng mình đã không bị nghe nhầm. Nhưng có nghe đúng thật thì có lý do gì hắn phải đi tin bọn người vô lại này chứ? Chẳng đáng tin chút nào!
- Đúng, Tứ Đại Mỹ Nhân! Andly, Maya, Erica và Demi, chẳng phải rất xứng là Tứ Đại Mỹ Nhân huyền thoại lắm sao? – Jonas bỗng dưng lại cảm thấy thích thú với vẻ mặt hoàn toàn đơ-như-cây-cơ của Eris. Thì ra bọn người này cũng thuộc loại mắt mù thôi!
- Tại sao tao phải tin mày? – Đột nhiên Eris bừng tỉnh lại, hắn cảm thấy như là đang bị mang ra để làm vật thí nghiệm, có phải tên Jonas này cũng muốn thấy bọn người mà hắn xem là mù mắt phản ứng như thế nào khi nghe cái tin động trời này không chứ?
Eris bắt đầu cố gắng nhớ lại toàn bộ sự việc.
Emila, đúng rồi. Cứ cho Andly, Maya, Erica và Demi là Tứ Đại Mỹ Nhân đi. Nếu là Tứ Đại Mỹ Nhân thì chắc chắn quen với Emila rồi.
Cái tối mà trận bóng rổ của trường diễn ra ở Nhà Thi Đấu hắn đã gặp Emila, trông nó ăn mặc như một thằng con trai vậy. Lúc đi ra ngoài lại đột nhiên thấy thêm một người nữ-cải-nam-trang y chang như Emila nữa. và đặc biệt là cô gái ấy rất thân thiết với Brian. Hắn chưa từng thấy ánh mắt đó được gửi đến ai ngoại trừ Andly cả. Nhưng nếu người đó là Andly thì mọi chuyện hoàn toàn trùng khớp với hai cái tin mày hắn vừa nghe được.
Andly là một trong Tứ Đại Mỹ Nhân. Quen với Emila. Lần ấy trở về thăm Brian. Vậy Brian cũng biết là Andly còn sống sao? Từ trước đến đến giờ hắn chưa bao giờ nghe Brian nhắc đến vấn đề ngày cả.
Nhưng lý do tại sao Andly lại giả chết rồi dùng cô gái khác thay thế mình như thế? Hay tại sao ngay mấy đứa con gái đáng yêu hiền lành mà ngày nào cũng đi học chung, ăn cơm chung, thậm chí là ngủ chung đó là Tứ Đại Mỹ Nhân mà bọn hắn cũng không biết gì? Hay là có người biết nhưng lại không nói ra?
Những suy nghĩ đó cứ kéo nhau tới ồ ạt làm cho Eris đau cả đầu, muốn vò đầu bức tai ngay bây giờ nhưng chẳng thể nào làm được. Sợi dây thừng rắn chắc mà hắn đã từng thầm cảm ơn bây giờ lại khiến hắn bực bội vô cùng.
- Tùy mày. – Jonas cười cười rồi đá cái ghế đi ra ngoài, chẳng biết vô tình quên hay cố ý mà hắn chẳng thèm nhấn lại cái nút đỏ đó thêm lần nữa để cho cửa kính mở bật ra lại. Cứ thế đi ra ngoài, thần thái ung dung, tự phụ.
Kể ra cũng thật là đáng để nói. Cả Christian và Eris