ai Nam ngồi bệt xuống đất, bàn tay cô nắm chặt lấy điện thoại, nhìn dãy số thân quen không ngừng chớp nháy trên màn hình, cuối cùng cũng tắt, cô thở phào nhẹ nhõm, cũng không biết là trút được gánh nặng hay tiếc nuối.
Cô vừa định nhắn tin hỏi thăm một chút, chưa đánh xong chữ thứ nhất, màn hình lại sáng lên lần nữa, là tên của Tô Lập, cô do dự một chút, rồi đưa máy lên nghe, thật lâu sau, cô cũng chỉ nghe thấy tiếng hít thở khẩn trương hồi hộp của mình.
"Cậu đang ở đâu vậy?" Sóng âm truyền qua mấy ngàn kilomet, mang theo một chút mơ hồ và hồi hộp, trong trí nhớ cô đã từng mấy lần nghe được giọng nói của anh, khi đó, cô chỉ muốn đem giọng nói của anh khắc sâu vào trong lòng, nhưng sau khi nhớ lại, lại không còn bất kì ấn tượng nào.
m thanh xa lạ nhưng quen thuộc lại một lần nữa vang lên, tất cả những ký ức thời đi học bùng lên trong trí nhớ cô, theo dòng nước mắt tràn về, cô cố gắng đè nén tình cảm của bản thân, chỉ có thể nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Hình như hai người ai cũng có chút lúng túng, phía bên kia nhẹ nhàng nói, giống như độc thoại: "Chỗ tớ tuyết rơi nhiều lắm, tớ đang ngồi ở sân thi đấu, bông tuyết rất lớn, trước mắt chỉ toàn màu trắng của tuyết, không biết sao, tớ muốn nói chuyện với cậu một chút”.
"Ừ, đáng tiếc là ở chỗ tớ không có tuyết, trên bầu trời bây giờ chỉ có mấy vì sao mà thôi”.
Tiếng gió bên kia rất lớn, Tống Giai Nam ngồi thẳng dậy, đi về băng ghế dài phía gần nhất, sau đó ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, bên tai cô là tiếng gió rít vù vù: "Bây giờ cậu không bận sao”.
"Không bận gì cả, mình mới từ phòng tự học đi ra”.
Lại một bầu không khí im lặng lạ thường len lỏi vào hai người, đáy lòng của Tống Giai Nam loáng thoáng có một loại dự cảm xấu, bỗng nhiên anh mở miệng nói: "Không biết sao nữa, chỉ là chợt nhớ tới, buổi tối năm đó tuyết cũng rơi thế này…" Anh không nói tiếp nữa, chỉ nhẹ nhàng thở dài một lượt, lẩm bẩm tự nói: "Người xưa thường nói ‘tức cảnh sinh tình’, hóa ra thật là như vậy”.
Anh cũng không nói rõ, đáy lòng Tống Giai Nam chợt sáng tỏ, hóa ra anh đang nhớ đến mối tình đầu của mình, khi ấy cô cũng không biết những chuyện xảy ra giữa Tô Lập và Tần Viện Viện, sau đó cô và anh nói chuyện lại với nhau, cô mới mơ hồ đoán ra nguyên nhân.
An ủi cái gì bây giờ cũng chỉ là vô dụng, cô cũng chẳng biết cách an ủi người khác, chỉ thở dài theo anh, lại nghe thấy anh bật cười: "Thở dài gì chứ, đúng rồi, cậu có biết hát không?"
"Cái gì?"
"Hát hò ấy, khi tâm trạng không tốt, nghe nhạc có thể giúp tâm trạng tốt lên, cậu hát cho tớ nghe ca khúc [Chia tay vui vẻ'> của Lương Tịnh Như được không?"
"Hả?" Tống Giai Nam bất ngờ: "Tớ cứ nghĩ cậu không nghe thể loại nhạc này chứ”.
Giọng nói của anh mang theo ý cười: "Tớ nghĩ là cô gái nào cũng thích bài hát này”.
"Ai nói tớ không biết!" Tống Giai Nam vui vẻ cười, giọng hát của cô có chút trầm thấp, không giống như giọng nói ngọt ngào của các nữ sinh khác, ngược lại rất thu hút, đầu tiên dần dần ngân nga, sau đó nhẹ nhàng cầu xin: "Chia tay vui vẻ, hãy vui vẻ, xua đi tất cả tình cảm, chúng ta mới có thể lại gặp lại nhau, rời bỏ tình yêu ngày xưa, giống như ngồi trên một chuyến tàu chậm, nhìn kĩ tất cả chỉ như tình cảm thoáng qua, không ai có thể đem lại hạnh phúc mãi mãi…"
Sau đó cô hát cho anh nghe một liên khúc những bài hát của Lương Tịnh Như, Vương Phi, Thái Kiện Nhã, Giang Mỹ Kỳ, cô hát cũng không hẳn là hay lắm, nhưng cô nắm rất tốt âm điệu tiết tấu của bài hát, nghe như một ca khúc kéo dài vô tận.
Đêm hôm đó đã rất muộn, cô cũng không biết mấy giờ, trong đêm tối từ từ cảm nhận thời gian dần trôi, còn có giọng nói của anh, cô nghe giọng nói của anh từ u buồn chuyển thành vui vẻ, cảm thấy rất hạnh phúc, rất thỏa mãn.
Là ai nói một khi đã có thì không cần nữa, là ai đã nói không cần "thiên trường địa cửu", chỉ để ý hiện tại mà thôi.
Cô không nhớ rõ nhiều thứ, chỉ nhớ bài hát cuối cùng cô hát là ca khúc [Đậu đỏ'>: "Có đôi khi, có đôi khi, ta cứ tưởng rằng sẽ có kết cục đoàn viên, thế nhưng gặp nhau rồi ra đi cũng có mấy khi, không có gì kéo dài mãi mãi”. (2)
(2) Ca khúc [Đậu đỏ'> - Trình bày: Vương Nhã Khiết.
Tiếng hát chợt dừng, Tô Lập cười hỏi: "Sao không hát nữa vậy?"
"Chợt quên mất lời hát rồi”. Giai Nam cười cười: "Lâu lắm rồi không hát bài này, nên quên mất”.
Cô không nói cho anh biết, lời hát phía sau cô nhớ rất rõ: "Nhưng có đôi khi, em tình nguyện chọn lựa lưu luyến không buông tay, đợi đến khi anh quay đầu nhìn lại, có thể nhìn thấy em vẫn ở phía sau anh”.
Cô nhớ rất rõ, nhưng lại không có đủ dũng khí hát cho anh nghe, bởi tình yêu của cô vừa kiên quyết, nhưng cũng vừa yếu ớt mỏng manh như vậy.
Cô yêu anh rất dũng cảm, nhưng cũng rất cô đơn, cô yêu anh, ở trước mặt mình cô rất mạnh mẽ, nhưng đối diện với anh, cô lại cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối.
Đột nhiên cô cảm thấy trên mặt mình có gì ươn ướt, đầu ngón t