John. Mình không thể có lỗi với John thêm nữa. James, em xin lỗi!
Ngày… tháng… năm…
Vậy là Linh Như đã trở thành con gái mình được 5 tháng rồi. Billy xin 1
phòng lớn hơn, nó và Jimmy hì hụi cả mấy ngày, hết sơn rồi trang trí.
Hôm nay nó chuyển hết đồ đạc của Linh Như và hai anh em sang phòng đó,
bê cả cái giường mà John từng đặt cho cả nhà sang đó nữa.
- Từ hôm nay đây sẽ là phòng của em. Linh Như.
Con bé chớp chớp mắt nhìn Billy có ý không hiểu, thế nên Jimmy phải giải thích:
- Em cũng cần có 1 phòng riêng chứ? Nhưng mà cái giường lớn này sẽ phải
đặt ở phòng em, và phòng em cũng phải rộng hơn phòng bọn anh, vì phòng
em… là phòng ngủ chung của cả bọn anh và ba mẹ nữa mà.
John và mình bật cười, hai thằng bé này chẳng bao giờ nói trước ý tưởng với ba mẹ gì cả.
Ngày… tháng… năm…
Hôm nay trong bữa tối, con bé đề nghị cả nhà hãy nói bằng tiếng Mĩ và
xin phép John cho nó được học tiếng Mĩ. Mình đã sợ nó không hiểu gì,
nhưng con bé nói nếu nó không hiểu thì cả nhà sẽ ra hiệu.
Như thế cũng tốt, dù sao Linh Như cũng cần đi học nữa mà.
Ngày… tháng… năm…
Linh Như đã học tiếng Mĩ được 2 tuần, nhưng thật là lạ. Nó chưa hề thốt
lên 1 từ nào, như Hi hay Hello chẳng hạn, hay là… Mum, dad… Nó chẳng nói gì, vẫn im lặng như hồi trước. Nhưng có vẻ nó cũng hiểu hiểu 1 chút
những câu tiếng Mĩ mà cả nhà nói rồi.
Ngày… tháng… năm…
Mình mong nghe Linh Như gọi 1 tiếng Mum quá! Nhưng sao nó chẳng bao giờ
nói gì thế nhỉ? Thày giáo nói nó vẫn học tốt cơ mà? Tại sao lại thế nhỉ? 2 tháng rồi.
Ngày… tháng… năm…
Linh Như lại ốm. Đây là lần thứ 3 trong tháng này rồi. Nhưng nó không
chịu ngủ. Cứ nằm xuống là nó lại run lên sợ hãi. Ngày mai mình quyết
định không sang Nhật nữa, dù bữa tiệc lần này sự có mặt của mình rất
quan trọng. Linh Như nó cần mình. Mình không yên tâm để nó lại cho John
hay ông bà. Có mẹ vẫn hơn chứ. Đối với mình, các con quan trọng hơn bất
cứ thứ gì.
Thực ra, hình ảnh con bé ngày nào hai tay toàn máu ôm chặt lấy người mẹ
vẫn ám ảnh chính cả bản thân mình. Mình vẫn rùng mình khi nhớ đến ngày
hôm đó. Ngay cả mình còn như thế, hỏi sao một đứa bé như Linh Như có thể chịu được? Thật đáng sợ!
Ngày… tháng… năm…
Tuần sau là kỉ n
iệm 16 năm ngày cưới của mình và John. Rốt cuộc… Billy là con ai đây?
Đã lâu rồi mình và James không nói chuyện. Mình luôn cố tránh mặt anh
ấy, và mình cũng không muốn anh ấy phải đau khổ khi thấy mình. Mình có
lỗi. Vì mình quá tham lam… ích kỉ. Đâu đó đôi khi cũng vọng lại tiếng
trẻ con giữa đêm tôi. Mình thấy sợ.
Ngày… tháng… năm…
Chính lúc này đây mình mới thấy hết cảm giác hạnh phúc của một người phụ nữ khi được làm mẹ. Đó có lẽ làm món quà tuyệt vời nhất mà bao nhiêu
năm qua mình nhận được, không phải từ John, cũng chẳng phải từ James… mà từ các con của mình…. Những đứa con do chính mình sinh ra và chứng kiến sự lớn lên từng ngày của chúng.
Hôm nay là 16 năm ngày cưới của mình và John.
Công việc cũng chưa bao giờ làm John quên đi 1 ngày quan trọng như thế
này. Nhưng điều tuyệt vời nhất mình nhận được… đó là món quà của các
con.
John vẫn chờ mình về cũng như mọi hôm. Nhà cửa hôm nay mang 1 sự yên ắng kì lạ. John định sẽ đưa cả các con đi ăn tối. Nhưng vừa bước vào nhà
thì….
Happy Anniversary!
Bọn trẻ hiện ra như 3 thiên thần vậy, mặt đứa nào cũng lấm lem bột và
kem, Linh Như đứng giữa… Trên tay 3 đứa là 1 chiếc bánh sinh nhật với
dòng chữ “Happy Anniversary” nổi bật.
- Các con…
Billy và Jimmy hích hích Linh Như.
- Kìa, đến lượt em đấy.
Con bé đỏ mặt nhìn lên vợ chồng mình lắp bắp:
- Mum, dad… Happy Aniversary!
Mình và John sau 1 hồi ngạc nhiên nhìn con bé rồi đều lao đến ôm lấy nó.
- Ba mẹ cũng yêu con nhiều lắm.
Đây chắc chắn là món quà tuyệt nhất vợ chồng mình từng nhận được mà.
Một chiếc bánh tuy không hoàn hảo đối với người khác nhưng nó lại là tất cả đối với mình và John. Vì chiếc bánh đó làm lên từ tình yêu đối với
ba mẹ của các con mình, từ tiếng gọi “Mom, dad” đầu tiên của Linh Như.
Mặt đứa nào cũng toàn bột nhưng trông chúng đáng yêu làm sao!
Nhìn John kìa, mặt anh ấy vẫn còn dính một ít kem từ chiếc bánh.
Nhưng anh ấy chưa định lau đi vì đang ru cho Linh Như ngủ. Hóa ra nó cố
“để dành” 2 tiếng “ba mẹ” ấy cho ngày hôm nay. Thật là ý nghĩa.
Bây giờ mình mới hiểu tại sao bấy lâu nay Bill và Jim không cho ba mẹ ngủ chung nữa, hai đứa tối nào cũng luyện cho Linh Như nói tiếng Mĩ mà. Đây cũng là lần đầu tiên tụi nó vào bếp. Nhưng tác phẩm mà chúng tạo ra không rồi chút nào, phải không John?
Ngày… tháng… năm…
Hôm nay Linh Như muốn được đổi tên. Một cái tên không còn mang hơi hướng của Việt Nam nữa.
Ginny Wilson.
Phải rồi. Bây giờ thì nó chính thức là một người Mĩ, là Ginny Wilson –
con gái John Wilson và Jenny Trịnh, không còn là con b