pacman, rainbows, and roller s
Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3217075

Bình chọn: 7.00/10/1707 lượt.

é Hoàng Linh Như
ngày nào bị bà nội vứt bỏ nữa. Nó đã thành nàng công chúa đầu tiên của
dòng họ Wilson.

Ngày… tháng… năm…

Ginny nhìn thấy mình và mẹ múa ba lê nên đòi học bằng được. Có vẻ con bé rất có năng khiếu trong bộ môn này. Mình đã làm gấp cho nó một bộ váy
rồi. Nó rất hứng thú với việc học đứng bằng mũi chân. Mình đang dạy nó
những kĩ năng đầu tiên để có thể di chuyển.

Ngày… tháng… năm…

Đây là lần đầu tiên sau 4 năm, kể từ khi mình cắt đứt mọi quan hệ với
James, anh ấy đến nhà mình… và… dẫn theo 1 thằng bé khoảng bằng Jimmy.
Tên nó là Brian. Brian Franks – con trai nuôi của James Frank.

Ngày… tháng… năm…

Brian hầu như thường xuyên chơi ở nhà mình vì thằng bé khá thân với
Jimmy. Có vẻ như mục đích của James là muốn Brian thân thiết với Bill
thôi, nhưng Bill chẳng mấy khi để ý đến thằng bé ấy, còn thằng bé ấy lại chỉ chơi với Jimmy và Ginny.

Ngày… tháng… năm…

John nói với mình, cứ mỗi lần James đến chơi là hiếm khi thấy Ginny ở
phòng khách. Mình thử quan sát, thấy cũng đúng thế thật, cứ thấy James
là y kì nó chạy biến về phòng đóng chặt của lại. Đến bữa ăn(khi James đã về), mình mới hỏi nó:

- Tại sao mỗi lần chú James đến con đều trốn trong phòng?

Nó thần mặt 1 lúc rồi lí nhí:

- Tại chú ấy cứ… nhìn con… đáng sợ lắm.

Mình cũng ngạc nhiên với lý do của nó. Nhưng… đó là sự thật. James
không hề ưa nó. Vì… anh ấy luôn cho rằng nó chính là người đã hại chết…
đứa bé ấy. Ginny không có lỗi, lỗi là ở mình, vì mình muốn dồn hết tình
yêu cho con bé, mình không muốn mắc mớ đến James nữa, mình không muốn
Ginny phải chịu 1 bi kịch về gia đình nữa. Mình muốn nó hạnh phúc, và
mình… dù mình biết mình là một người mẹ tồi tệ khi nhẫn tâm vứt bỏ đứa
con còn chưa kịp chào đời của mình đi… Nhưng… mình luôn nghĩ mình đã làm đúng. Mình có lỗi với James, với đứa con chưa kịp biết đến thế giới này là gì, nhưng như thế còn hơn là mình mất tất cả và Ginny một lần nữa
không có mẹ. Mình đã hứa sẽ làm tất cả chỉ để con gái mình có được một
cuộc sống hạnh phúc như bao đứa trẻ khác rồi. Mình phải thực hiện. Cho
dù có hi sinh bao nhiêu đi chăng nữa!

Mình có lỗi. Nhưng mình không làm sai.

Ngày… tháng… năm…

Ginny lại ốm. Nó yếu quá. Nhưng nó không muốn nhà mình hoãn chuyến đi
sang Nhật ngày mai. Cũng tại Bill quảng cáo nhiều về Nhật Bản quá nên nó đòi đi bằng được. Dù sao thì nhà Sanzenin cũng đến lúc cần biết mặt cô
công chúa duy nhất của dòng họ Wilson rồi.

Ngày… tháng… năm…

Dạo này mình hay bị choáng quá. Có lẽ do mình làm việc quá sức.

Ngày… tháng… năm…

Hôm qua James bị tai nạn. Mình lo quá. Nhưng không dám vào thăm… Mình… chỉ dám đứng ngoài nhìn anh ấy với lớp băng khắp người…

Ngày… tháng… năm…

Mình nên làm sao đây? Làm sao đây?

Sáng nay Billy chạy vội đến công ti lôi mình đi tới bệnh viện… nơi James nằm. Mình không khỏi ngạc nhiên khi thằng bé đưa thẳng mình đến phòng
bệnh của James…

- Billy?

- Ông ngạc nhiên vì tôi đến đây đến thế cơ à? Hay ngạc nhiên vì mẹ tôi cũng ở đây? – Thằng bé nói có vẻ xấc xược với James.

- Billy, con không được nói thế với chú.

Thằng bé quay lại nhìn mình với một ánh mắt đầy căm giận.

- Ông ta nói…nói… nói… nói con là con trai ông ta. Mẹ! Mẹ nói đi! Mẹ! Có phải thế không?

Mình như đờ người ra vậy… Mình không biết phải nói sao với nó nữa. Nhìn ánh mắt nó. Mình thấy sợ.

- Mẹ!

- Jenny, nói cho con biết đi em! – James gọi tên mình nhẹ nhàng

Màu tóc của Billy… là màu tóc của cả James và John… mình cũng không
có lấy bất cứ đặc điểm gì để căn cứ… mình cũng không dám dẫn nó đi thử
máu…

Bởi vì mình sợ. Mình sợ một sự thật tàn nhẫn có thể sẽ làm mình đánh mất tất cả.

- Mẹ!

- Mẹ… mẹ… mẹ không biết!

Mình như ngã xuống.

- Được! Vậy thì con sẽ tự đi xét nghiệm. Con không tin! Con không tin
con là con của một kẻ giết người như ông ta. Con không tin. Mẹ biết
không? Chính ông ta là người đứng sao vụ bắt cóc Ginny ở Nhật. Nếu nhà
Sanzenin và con không phát hiện ra kịp thời, có lẽ con bé cũng đã chết
rồi. Mẹ! Ông ta cũng đã từng giết người… giết những người nhà Sanzenin
đi theo bảo vệ em! Mẹ! Tại sao mẹ lại yêu ông ta? Mẹ? Mẹ!

Thằng bé hét lên rồi lao nhanh ra khỏi cửa. Mình đã đi tìm nó khắp nơi… nhưng không thấy….

Mình lo quá!

Ngày… tháng… năm…

Billy đã về nhà, người nó sặc mùi rượu. Nhưng thằng bé không thèm nhìn
mình, nó bế Ginny lên và lẳng lặng bước về phòng. Nó cũng đã 21 tuổi
rồi. Mình hi vọng nó không làm gì dại dột.

Ngày mốt là có kết quả xét nghiệm…

Ngày… tháng… năm…

Mình vừa vui mừng… vừa đau khổ…

Billy đứng trước mặt James mà cười lớn:

- Ông thấy chưa? Tôi đã nói rồi mà. Tôi không thể là con một kẻ luôn có ý định giết em gái mình được. Tôi là con của ba John, không phải con ông. Mẹ! Mẹ nhìn đi, con không phải con