Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3217783

Bình chọn: 8.00/10/1778 lượt.

Khánh Nam cũng đòi theo.

- Được rồi. Thế con xem bao giờ gia đình con đông đủ không? Ba muốn cảm ơn tất cả.

Nó ngồi suy nghĩ 1 lúc.

- Khoảng cuối tháng ba ạ. Cuối tháng sẽ họp hội đồng quản trị nên cả 3
ông, ba con và anh Jim đều ở Mĩ. Bà thì lúc nào cũng ở bên ông rồi.

- Được rồi, vậy cuối tháng ba sang.

- Con xin lỗi… ba con gọi điện.

Nó đứng lên đi ra ngoài nghe điện thoại.

- Ba!

-

- Đúng là ba và anh trai con chưa chết… ba à. Con sẽ kể chi tiết mọi
chuyện cho ba vào ngày mai ba nhé. Bây giờ muộn rồi, ba đi ngủ đi. Ngày
mai công ti nhiều việc mà.

Ông John trầm ngâm 1 lát:

-

- Để làm gì hả ba?

-

Nó không nghe thấy ba nói chuyện gì, nhưng nó hiểu những gì ba sẽ nói.
Sau một hồi nói chuyện, ông Minh chuyển điện thoại lại cho nó.

-

- Ba! – Nó toan lên tiếng nhưng ông John át đi.

- lo nếu con cứ ở 1 mình như thế. Con không được cãi lời ba. Hiểu không?
Và phải biết sống cho tốt khi ở với ba ruột con. Nhớ chưa?>

- Ba!

-

- Vâng.

Đầu dây bên kia im lặng 1 hồi lâu.

- – giọng Jimmy như trầm hẳn xuống.

- Anh!

-

Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má… Jimmy vẫn luôn là người có thể
nhìn thấu tâm can nó… sau Billy. Có lẽ nếu Billy ở đây lúc này… Ginny sẽ biết mình nên hành động như thế nào cho đúng…

Hoang mang.

*

* *

Quay trở lại với Viết Quân và Khương Duy sau khi đã về nhà lấy sách vở và đến trường.

- Mày đang tức đấy à?

- Ừ! Nếu đầu gấu nhà mày mà thế thì có tức không?

Khương Duy xoa đầu thằng bạn.

- Đừng có xoa đầu tao. Bỏ tay ra đi.

- Mày không định nói là đang ghen với Khánh Nam đấy chứ? Hay là anh Tuấn Vũ?

- Cả hai. – Viết Quân hậm hực thấy rõ – Nhìn ngứa mắt quá đi, nhất là
cái ông Vũ. Tao chỉ muốn đấm cho mấy phát. Mặt nhơn nhơn nhơn nhơn. Từ
trước tới giờ tao ghét nhất cái ông đấy.

Khương Duy phá lên cười thu hút sự chú ý giữa sân trường.

- Mày ghen nhìn “đáng yêu” cực.

- Yêu cái gì mà yêu. Tao đang tức muốn chết đây. Mày còn xoa đầu tao nữa thì đừng có trách.

- Ha ha! Tao biết rồi. Nhưng cái ông Vũ thì tao không rõ, còn thằng Nam
thì… nó chẳng hơi đâu đi tranh nhau với mày đâu. Vì nó thừa sức thắng
mày.

- Tùy từng người thôi. Biết đâu Linh Như là ngoại lệ.

- Không đâu! Linh Như nó vẫn quý Khánh Nam nhất mà. Với lại nếu

thằng Nam có ý định, nó đã nói với mày ngay từ đầu, chứ chẳng để đến
ngày hôm nay đâu, đã thế lại còn hay tạo cơ hội cho mày nữa chứ. Nghĩ
rộng ra đi. Đừng có mà nhìn bạn bè của mày bằng con mắt hẹp hòi thế chứ.

Kể ra thì Khương Duy nói cũng đúng. Viết Quân cũng biết thế, nhưng việc
tức thì vẫn tức. Mà cứ cho là không tức với Khánh Nam đi, thì sẽ tức với Tuấn Vũ. Một cái mặt đáng ghét. Và Viết Quân mang tâm trạng đó cho đến
khi về đến nhà vẫn chưa thể giải tỏa.

- Cho chừa này! Hư này! Tên mày từ giờ sẽ là Vô Tâm, đồ Vô Tâm. Cho chừa này. Từ giờ không được như thế nữa này… – Viết Quân (lại) đang mang con chó xù ra trút giận – Chừa này! Hư này! Làm gì có người như thế nhỉ?
Làm gì có cái kiểu tự nhiên ôm lấy mình xong tự nhiên lại quên nhỉ? Làm
gì có nhỉ? Đáng nhẽ phải nhớ chứ, lại còn bảo là mơ nữa. Bực mình thật!
Lại còn dám hớn ha hớn hở với cái tên Tuấn Vũ chết tiệt đấy nữa. Hư quá! Hư quá! Còn dám không nghe điện thoại của mình nữa… Bọn họ đi đâu chứ?
Ba người bọn họ đều khóa máy, bực thật. Hư này, đi không xin phép này…

Và 1 lúc sau dì thấy hắn vừa hằm hằm đi ra khỏi phòng, vừa mang theo con chó xù bằng cách xách 1 chân rồi treo lên mắc.

- Sao con lại treo con chó lên đấy?

- Con phải treo lên thế cho bõ tức. Để nó ở đây mà suy ngẫm lại tội lỗi của mình đi. Hư này… Hư này…

_ _ _ _ _ _

Đâu đó có một người thanh niên nhấc điện thoại gọi sang Mĩ.

- Thưa ngài! Cô chủ đã an toàn.

- <Đã điều tra kĩ lưỡng về nơi nó đang học chưa?>

- Tôi đã tìm thấy một số người rất đáng chú ý khi điều tra đám bạn của cô chủ, thưa ngài.

-

- Đầu tiên tôi đã nhận ra Han Ji Hoo. Cậu ấy đang học ở đây, cùng lớp cô chủ dưới cái tên Triệu Viết Quân, cũng là 1 trong 3 cậu bạn thân của cô chủ. Tiếp là ngài hiệu trưởng, em kết nghĩa của bà Jenny Trịnh. Và cuối cùng là thằng bé lạc loài của nhà Sanzenin. Nhưng có vẻ thằng bé ấy
chưa nhận ra… cô chủ là ai. Và… còn một chuyện nữa thưa ngài…

-

- T


Pair of Vintage Old School Fru