ôi sẽ gửi cho ngài một vài hình ảnh của công chúa ở Việt Nam, nhưng
tôi muốn đảm bảo ngài không đang uống rượu hay là cầm cái gì trên tay.
Ngài hãy thả lỏng cơ thể, ngả người ra ghế và chú ý vào màn hình…
-
- Tôi chỉ lo cho sức khỏe của ngài thôi.
-
Loading…
- Ngài nhận được rồi chứ?
- <…> (Im lặng)
- Thưa ngài?
- <…> (Im lặng).
- Tôi đã cảnh báo ngài nên chuẩn bị sẵn tinh thần mà.
Phải một lúc lâu sau người có tên ông chủ kia mới lên tiếng.
-
_ _ _ _ _ _
Tối nay Mai Chi sẽ đến đây ăn cơm. Ba muốn cảm ơn chị ý vì đã giúp Tuấn
Vũ và Khánh Nam điều tra ra mọi việc. Nhưng hơn thế, Tuấn Vũ bắt Mai Chi phải ngủ lại đây. Tất nhiên cả Tuấn Vũ cũng thế.
Nhưng nói là được mời đến ăn cơm cho oai, thực ra Mai Chi bị Tuấn Vũ đẩy vào bếp không thương tiếc.
- Con gái thì phải nấu ăn. Hai chị em nấu đi. Than thở cái gì?
Và trong khi phái nữ bị “bóc lột sức lao động” thì hai thằng con trai nằm khểnh ở salon… xem hoạt hình.
Khánh Nam gọi Tuấn Vũ là đồ… “mặt trơ trán bóng”.
- Anh không thấy xấu hổ à? Em đang đuổi anh về đấy. Ai cho anh ngủ lại đây? Không có phòng cho anh đâu. Đi về! Đi về!
- Ôi anh yêu Bon quá đi. Lâu nay anh em mình không tâm sự nên tối nay
anh quyết định ngủ chung phòng chú em cho tình anh em thêm thắm thiết.
Hai chị em ngủ chung nhá. Nhá!
Và rồi Tuấn Vũ cứ nằm lì ra đấy, mắt nhắm nghiền.
- Anh ngủ rồi! Không nói chuyện với ai đâu. Khò… khò…
- Chị Mai Chi này, em đặt dấu chấm hỏi cho việc chị “nặng tình” với con người vô duyên này đấy.
Kết quả của việc bốn đứa ở chung 1 tầng là… ba mất ngủ.
- Chúng bay có trật tự không thì bảo? 1h đêm rồi, không để ai ngủ à?
- Mới có 12h59 mà ba.
- Không, 12h58 chứ. Mới có 12h58 thôi cậu ơi.
- Đi ngủ! Mau! – Ông Minh quát ầm lên.
Nhưng thời gian yên tĩnh cũng không được lâu.
Huỵch huỵch!
Rầm!
Huỵch huỵch huỵch!
Rầm rầm rầm!
Cạch cạch!
Bốn đứa vẫn đuổi nhau ầm ầm rồi cười toáng lên ngoài hành lang. Mà
nguyên nhân là do hai cái đầu không chịu ngừng nghỉ của hai thằng con
trai. Khánh Nam đã dựng Tuấn Vũ dậy vào nửa đêm.
- Chú mày làm gì vậy?
- Sang bên kia… hù bọn họ đi anh.
Vậy là những tiếng hò hét lại tiếp tục, và chỉ được yên khi ba (lại) bước ra.
Nhưng cuộc chiến cũng chẳng hoãn lại được lâu khi Tuấn Vũ và Khánh Nam
đang lim dim thì ngoài cửa sổ… 1 cái bóng áo trắng cứ… bay qua bay lại….
- Á á á á á á á á á ! Khánh Nam! Ma! Á á á á á á….!
Đáp lại tiếng hét thất thanh của 2 thằng con trai là tiếng cười rúc rích rồi phá lên của hai đứa con gái ngoài cửa sổ.
- Anh! Mình sang trêu ba đi anh!
Lục lọi trong đống đồ mới dọn sang, nó tìm được cái mặt nạ(mà hồi
Haloween Khánh Nam mua cho). Bốn đứa xếp thành hàng… do Linh Như dẫn
đầu, cùng tấm ga giường màu trắng… sang trêu ba…
- Về phòng! Mau! Mấy đứa trẻ hư này! Đi về! Tưởng dọa được ta bằng trò
trẻ con này à? Đi về! Mai mà ngủ gật trong giờ học thì đừng trách! Về
phòng ngủ! Mau!
Sáng hôm sau, trước khi đi học, bốn đứa lại bị ba chửi một lần nữa… vì nhìn đứa nào cũng giống… con gấu trúc ý, mắt thâm xì.
Tuấn Vũ và Mai Chi về nhà chuẩn bị sách vở đi học, trong khi hai anh
em được ba đưa đến trường. Vừa đến cổng trường thì gặp cái hội nhốn nháo Viết Quân, Khương Duy, Minh Phương, Hà Ly, Hoài Trang.
- Sao hai đứa mày lại đi cùng nhau vậy?
- Thì tiện đường mà. Mệt quá!
- Nhìn mặt hai người lạ quá! Bơ phờ xơ xác.
- Mất ngủ. (Đồng thanh).
Nhưng dù “bơ phờ xơ xác” thì Linh Như vẫn không quên nhìn ngó Viết Quân 1 lúc.
- Sao em nhìn anh?
- Vì anh đẹp trai quá nên nhìn chứ sao.
Nó tiến lên trước đuổi theo Khánh Nam rồi lẩm bẩm: “Chẳng nhẽ mình mơ
thật sao? Mà thôi không nghĩ nữa, xấu hổ quá! Cũng may là mơ chứ nếu là
thật mình chết vì ngại mất.”
_ _ _ _ _ _ _
Có lẽ trụ được qua nổi tiết 1 là 1 kỉ lục đối với cả 2 anh em. Nhưng đến tiết thứ 2 thì… không được rồi, nhất là đây lại là tiết Văn chứ. Trời
ơi!
- Văn thơ luôn mở ra trong tâm hồn chúng ta một khoảng trời mới đầy…
Vẫn là bài giảng văn quen thuộc mang đầy vẻ tự hào của thầy. Thầy ơi!
Đừng ru em ngủ nữa. Hai anh em ngủ gục lúc nào không hay, mặc cho Khương Duy và Minh Phương có cố gắng lay cỡ nào. Chuyện gì đến cũng phải đến…
Một người săn gấu trúc chuyên nghiệp đã mang cái bao đi quanh trường và
tóm gọn cả 4 chú gấu quý hiếm này.
- Thế nào? Các em muốn nhận hình thức kỉ luật nào đây? Ngủ trong giờ à? – Thày hiệu trưởng nhịp nhịp tay xuống bàn.
_ _ _ _ _ _
- Tại hai người đấy, ngủ không ngủ tự nhiên bày
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích