Old school Easter eggs.
Lọ Lem Đường Phố (Trò Chơi Của Người Quá Cố)

Lọ Lem Đường Phố (Trò Chơi Của Người Quá Cố)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324942

Bình chọn: 10.00/10/494 lượt.

tuýp sắt đang nhằm vào mình.

Sao khi đánh ngất đứa con gái đã nhắm từ đầu, cô nhặt cây tuýp của cô ta lên, quay lại nhìn bọn kia với ánh mắt thách thức. Một khi đã có vũ khí trong tay, cô không cần phải né đòn nữa.

Trong không gian vắng lặng, tiếng tuýp sắt va vào nhau vang lên chói tai, âm thanh vun vút liên tục hòa vào không khí.

Gió thổi khẽ đung đưa những thân cây đen đúa, bóng trăng chiếu xuống sáng rực như thể để ông trời có thể nhìn rõ chuyện đang diễn ra.

Trong áng sáng trắng bạc của mặt trăng, bóng cô gái nhỏ đang chuyển động liên tục. Một mình cô vừa chống đỡ vừa đánh trả. Những cú đá tuyệt đẹp và những món quyền được tung ra vừa vặn, chính xác đến từng li.

Bầu trời đêm nay cao tít tắp.

Một lúc không lâu sau, hơn nửa số con gái bị Ân đánh nằm dưới đất, số còn lại tản đều ra quan sát cô thật kỹ.

Đứng cách đó vài mét, “chị đại tóc tém” liên tục hò hét chỉ huy.

Liếc mắt nhìn kẻ đang một tay chống hông, hô hoán như thánh như tướng, một nụ cười khinh bỉ hiện ra trên miệng Ân. Dưới ánh trăng bạc, nụ cười ấy quyến rũ vô cùng và cũng thật bí ẩn.

Đôi mắt Ân lạnh lùng lướt qua từng đối thủ đang bao vây mình làm chúng không khỏi lạnh người. Nét quỷ dữ ngày một hiện rõ trên gương mặt ít khi giận dữ của cô.

Sau một hồi thăm dò đối phương, những đứa trước mặt Ân gật đầu ra hiệu với nhau rồi cùng xông vào một lúc. Chúng đã nhận ra sai lầm của mình là quá khinh địch nên lần này tỏ ra đề phòng hơn.

Trận đấu tiếp diễn cho đến khi Ân thấy bên eo mình đột nhiên đau đến thấu xương.

Đưa tay sờ vào chỗ vừa bị đau, cô chạm phải một thứ chất lỏng ấm nóng. Là máu!

Ánh trăng chiếu xuống, đứa con gái đứng phía sau lưng cô mỉm cười ngạo nghễ, trên lưỡi dao còn ướt máu.

Ân cũng cười, một nụ cười chế giễu. Nếu đã đâm thì tốt nhất đâm sâu một chút, đâm có từng đó mà nghĩ có thể làm cô gục xuống sao?

Tặng riêng cho đứa vừa đâm mình một cú đá mạnh vào thái dương làm nó ngã xuống bất tỉnh ngay lập tức, Ân quay lại quắc mắt nhìn những đứa còn lại. Quả nhiên đã tức giận thật rồi!

Thấy Ân bị thương mà vẫn có thể một đòn đánh ngất người, đám con gái du côn bỗng nhiên sợ hãi. Chúng lùi dần, lùi dần rồi chạy mất dạng, mặc kệ đồng bọn còn đang nằm lại.

“Chị đại tóc tém” ban nãy còn đứng chỉ tay năm ngón, giờ thấy đàn em bỏ chạy thì cũng tháo chạy theo, tuy vậy vẫn không quên ném lại vài lời đe dọa.

***

Trên chiếc môtô, bờ vai gầy của cô gái nhỏ run lên từng hồi.Taytrái ôm ghì lấy eo phải. Qua kẽ tay máu liên tục chảy ra.

Dừng xe lại trước một phòng khám tư nhân, Ân chệnh choạng đi vào trong để khâu lại vết thương.

Khi cô về đến cô nhi viện, đèn phòng bếp vẫn sáng. Chắc chắn Linh hoặc Phụng hoặc cả hai đang thức đợi cô.

Chỉnh lại quần áo, Ân lặng lẽ đi vào trong.

Bên trong căn bếp, ngồi cạnh bàn ăn, vẻ lo lắng trên gương mặt Linh dần giãn ra khi thấy Ân đứng ở cửa bếp. Cô hỏi han vài câu nhưng thấy Ân có vẻ mệt nên thôi.

Đợi một lúc lâu sau khi Linh về phòng, Ân cũng lên phòng và đi thẳng vào phòng tắm.

Thuốc tê đang dần hết tác dụng, cơn đau kéo đến tập kích làm Ân khẽ rùng mình.

Căn phòng giờ chỉ còn ánh đèn ngủ và ánh trăng đang soi vào cửa sổ. Thỉnh thoảng tiếng nói mớ của Phụng phá tan không gian yên lặng rồi lại im bặt. Không ai biết rằng trên tầng thứ ba của chiếc giường, cơ thể Ân đang nóng như lửa.

Nhiệt độ về đêm xuống khá thấp, gió qua khung cửa sổ để ngỏ tràn vào căn phòng. Trong cơn mê man vô thức, Ân cuộn tròn như trái bóng, nắm chặt chiếc chăn. Trên trán cô, mồ hôi hột thỉnh thoảng lại chảy xuống thấm ướt gối.

Bên ngoài, từng giọt sương đang bung mình phủ kín trùng điệp cây cối. Một đêm lạnh!

Thức dậy một cách khó nhọc, Ân đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Mọi thứ truyền vào mắt cô có phần nhòe nhoẹt không rõ.

Bữa sáng nay Ân ăn rất ít rồi lại đi học. Linh và Phụng nghĩ cô có tâm sự gì nên không hỏi. Thời gian cả ba sống chung đủ lâu để hai cô hiểu rằng Ân không thích bị ai nhìn thấy tâm tư của mình.

Những chuyển động của Ân khiến vết thương bắt đầu rỉ máu. Đến khi tới trường thì chiếc áo sơ mi trắng bên trong áo vest đồng phục đã loang rộng một khoang đỏ.

Ân không hay biết gì cho đến khi cảm nhận được vạt áo ướt đang dính vào da.

Qua mắt cô, mọi thứ đều mang một màu xanh kỳ dị và càng lúc càng mập mờ. Cô biết mình cần một chỗ yên tĩnh để nằm xuống. Trên sân thượng, có một chỗ như thế.

Trước đây, nơi các cặp tình nhân trong trường thường xuyên lui tới nhất là nhà kho. Chiếm hai phần ba diện tích sân thượng, không gian hoàn toàn sạch sẽ lại vô cùng kín đáo, chẳng có lý do gì mà nó lại không trở thành chốn hẹn hò.

Cho đến gần một năm trước, không biết từ đâu rộ lên tin đồn rằng khi đêm đến, trong nhà kho phát ra những tiếng động lạ, từ đó, nó trở thành nơi “không nên đến nhất trong những nơi không nên đến”.

Bên trong