80s toys - Atari. I still have
Lòng Tự Trọng Của Một Cô Gái Bảo Bình

Lòng Tự Trọng Của Một Cô Gái Bảo Bình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324475

Bình chọn: 9.5.00/10/447 lượt.

i rồi thì ngồi chung đi _ Cường đứng dậy mời bọn hắn ngồi cùng

Mấy người giới thiệu bản thân cho nhau rồi thoải mái nói chuyện với
nhau. Thêm bạn thêm thù, hắn với Vương vẫn cứ khục khặc với nhau miết.
Cứ nói chuyện một tí thì 5 con người này lại liếc mắt về nó, xem nó ra
sao rồi. Lúc bọn hắn tới nơi thì nó hoàn toàn không biết gì nữa. Nó gục
xuống bàn ngủ say như chết. Đến lúc tàn cuộc, anh nó phải cõng nó ra xe
để về mà nó chẳng biết gì.

Sáng hôm sau

- Cô dậy rồi ạ, em có nấu canh giải rượu cho cô đây ạ _ một cô bé nói

Đặt khay đồ ăn xuống bàn cạnh giường nó, cô bé tới gần cửa sổ kéo rèm ra. Ánh nắng lọt vào phòng làm nó phải lấy vội tay che lại.

- Em là người giúp việc của nhà cô, cậu đã gọi hôm qua ạ _ cô bé tiến đến gần giường nó giúp nó xếp lại chăn gối

- Cô bao nhiêu tuổi rồi _ nó hỏi

- Em 15 tuồi, em nghe nói cô chủ bằng tuổi em

- Ừ, tôi cũng 15, cô tên gì

- Em tên Hồng, hì

- Thảo cứ gọi tôi là Gia Bảo được rồi, ở đây chỉ có anh em
tôi thôi nên không cần giữ phép tắc đâu _ nói rồi nó bước vào nhà tắm
làm vệ sinh cá nhân rồi thay đồng phục bước ra.

- Thảo có đi học không

- Em học trường Đình Phong ạ, học phí ở đó khá thấp

- Sao không thi vào Thiên Vương

- Nhà em không đủ khả năng cho em học ở đó

Nghe Thảo nói vậy nó chợt nhói lòng, hình như nó đã chạm vào nỗi đau của Hồng mất rồi.

- Xin lỗi Hồng, tôi không cố ý làm Hồng buồn đâu

- Em quên rồi cô, không sao đâu _ Hồng cười cho qua

- Xuống nhà thôi _ Hồng nói tiếp rồi bước ra trước để nó ở lại xếp sách vở

Xuống nhà thì thấy anh nó đã ngồi vào bàn trước rồi. Mọi lần thì giờ
này anh nó đang đứng gần cái bếp cơ. Nó vui vẻ tiến lại bàn ăn, kéo ghê
rồi ngôi xuống đối diện anh.

- Hai không nấu cơm em ăn hả _ nó chống hai tay lên bàn chồm tới trước

- Không, lỳ quá, nhị đi cho chừa _ anh búng nhẹ vào trán nó

- Đau _ nó ôm trán la oai oái _ tự nhiên búng em, em đâu có làm gì đâu

- Đâu có làm gì đâu _ anh nhái theo giọng nó _ nốc hết chai rượu của tôi rồi cô

- Có hả _ nó cố vớt vát

- Ừ, tối qua

- Em nhầm thôi, ai bảo hai để cái ly ở đó _ cố cãi lây được

- Lý sự nữa chứ _ anh nhướn mày méo mồm nhìn nó

- Sự thật là thế mà, ta ăn sáng đi

- Lơ nhanh lắm _ anh nhìn nó mỉm cười dịu dàng.



Chào anh hai nó, rồi nó bước vào trường. Mọi người nhìn nó bằng ánh
mắt khác ngày hôm qua. Nó cảm thấy chủ để của các câu chuyện tán gẫu học sinh trường này là nó. Mệt mỏi quá, nó thở dài rồi bước đi mặc mọi
người nhìn nó ra sao, nói nó như thế nào.

- Gia Bảo _ Linh gọi nó ở phía sau

- Chào

- Chào, đi đâu mà vội thế

- Tránh cái đài thu thanh trường này, sợ quá _ vừa đi nó vừa nói

- À, đúng rồi, cậu nổi tiếng trên cfs rồi đấy hí hí

- Vui lắm hả _ nó nheo mắt đe dọa nhìn con bạn nó

- À, thì…mà chuyện gì vậy

- Như những gì thiên hạ nói đó, tớ vô tội _ kèm theo cử chỉ
khuôn mặt khiến người nghe cảm thấy nó đau khổ lắm không bằng

- Đừng nghe tụi nó nói, bịt tai lại đi _ Linh lấy tay bịt hai tai nó lại cười khì

- Cảm ơn, còn cậu thì sao

- Bình thường, mình học cùng lớp anh Khánh, hì…mình ngồi trước mặt ảnh

- Ờ… _ nó gật gật đầu vẻ am hiểu

- Nghe nói bạn học cùng anh Đức, ngồi đâu _ Linh tò mò hỏi nó

- Ờ, mình ngồi….mà bạn thích anh Khánh hả _ nó chuyển nhanh chủ đề

- Ý, sao cậu biết….nhưng anh ấy có vẻ không để ý đến mình

- Anh ấy là Bạch Dương, hôm trước mình có hỏi Thiện về ngày sinh của ảnh

- Gì, Bạch Dương á _ Linh hốt hoảng hỏi nó

- Quên đi, mấy cái đó chẳng đúng đâu _ nó xoa xoa đầu Linh rồi kéo Linh đi lên lớp

Trên đường đi Linh cứ than vãn chuyện tình cảm của nó với anh Khánh.
Nó cứ than sao anh ấy lại là Bạch Dương, rồi lại sao mẹ nó không sinh nó ra muộn hơn một tí để nó làm Thiên Bình. Bạch Dương với Thiên Bình rất
hợp nhau. Con bé cứ lải nhải suốt làm nó muốn nổ tung đầu ra luôn mà vẫn phải ngồi nghe con bạn than. Ngồi trong lớp nghe con bạn thân than cũng hết tiết, tưởng sẽ được giải phóng ai dè Linh còn lẽo đẽo theo nó tới
hết chỗ này chỗ kia.

- Thôi ăn đi _ nó cầm chiếc bánh kem mời bạn nó

- Làm sao mình ăn nổi trong khi….

- Chào hai đứa _ Khánh nói làm cắt ngang lời Linh

- Sao thế, bị ốm à _ thấy Linh mệt mỏi Khánh đưa tay lên
trán mình đồng thời đưa tay kia sờ trán Linh _ đâu có bị sốt, sao thế

Bỏ tay xuống Khánh nhìn Linh rồi nhìn nó ý muốn hỏi có chuyện gì.

- Nó bị “ tuột tình “ anh à _ nó vừa ăn vừa nói

- “ Tuột tình “? _ Khánh khó hiểu hỏi lại

- Tuột tình là sao _ hắn đặt khay đồ ăn xuống rồi ngồi bên cạnh nó

- Tình chưa tới đã bị tuột mất thì gọi là tuột tình chứ sao _ nó chẳng buồn nhìn hắn một cái nữa

- Hì, ai làm em tuột tình vậy Linh _ Khánh chọc con nhỏ

- Xí _ Linh lườm nó một cái cay đắng rồi cắm cúi ăn cho xong

- Xinh như em thì cần gì thằng đó _ hắn nói

“Gì chứ?” nó vội ngước lên nhìn Linh rồi quay qua nhìn hắn. Cả Khánh và hắn đang nhìn Linh. Hên là nó hét lên trong đầu chứ không người bị
nhìn bây giờ là nó chứ không phải Linh đâu. “ Còn cười nữa chứ “ nó lại
quay qua nhìn con bạn mình rồi cúi xuống ăn cho nhanh. “ Hắn cũng là con trai mà, xin đẹp như Linh hắn để ý là đúng rồi “. Thì ra trước