Lòng Tự Trọng Của Một Cô Gái Bảo Bình

Lòng Tự Trọng Của Một Cô Gái Bảo Bình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323901

Bình chọn: 7.5.00/10/390 lượt.

g còn nhiều. Nó thở dài thườn thượt rồi
lại nhìn lên bầu trời. Nó nhớ hắn, nó rất nhớ, không biết giờ này hắn
đang làm gì.

Tại Zuums.

- Anh à, đêm nay ta cùng vui đi _ cô hầu gái ẻo lả bên cạnh hắn

- Tránh ra đi _ hắn nói lè nhè

- Em rót rượu cho anh nha _ cô hầu gái khác rót rượu cho hắn

- Ăn cái này đi anh _ cô gái mời hắn ăn trái cây

- Uống nữa đi anh

Hồng chạy vào đứng trước mặt hắn sững người, cô ta quát lớn.

- Anh đang làm cái gì vậy hả

- Ồ, ai đây _ hắn nheo mắt nhìn Hồng _ Gia Bảo…phải em không

- Mấy người biến đi cho tôi _ Hồng quát mấy cô hầu gái

- Trời, làm gì mà dữ vậy _ mấy cô ả đứng dậy bỏ đi hết

- Anh dứng dậy về nhà đi _ Hồng tới kéo hắn đứng dậy

- Buông ra _ hắn hất tay Hồng ra làm cô ta té xuống ghế

- Cô đâu phải Gia Bảo

- Anh đừng có suốt ngày Gia Bảo Gia Bảo nữa coi _ Hông đứng
dậy _ tôi mới là vợ của anh, có chết anh cũng phải sống với tôi tới già, có không thích cũng phải sống

- Tránh ra đi _ hắn đẩy nó qua một bên rồi bỏ đi

- Anh đi đâu vậy chứ _ Hồng giậm chân ầm ầm quát

♪♫♪♫♪♫

( Giai điệu tháng 7 _ July )

- Ai gọi giờ này nữa _ nó với tay lấy điện thoại

- Alo…. _ nó nói giọng ngái ngủ

- Em ngủ rồi à _ là giọng của hắn

- …. _ nó nghe thấy giọng hắn liền ngồi bật dậy đưa điện thoại ra để xem nó có nghe nhầm không

- Gì chứ…12 giờ rồi mà _ nó nói

- Em có nghe anh nói gì không _ hắn nói lè nhè

- Anh say hả _ nó nói

- Anh nhớ em…. _ hắn nói

- …. _ tim nó lại lỗi mất một nhịp _ có chuyện gì không

- Anh chỉ muốn nghe giọng của em thôi

- Anh say rồi, ngủ đi, tôi cúp máy đây

- Anh đang đứng dưới nhà em đây

- Gì…anh nói sao _ nó vội vàng mở cửa ban công chạy ra xem có đúng như hắn nói không

- Anh làm gì ở đây giờ này vậy _ nó đứng trên này vùng vằng nhìn xuống

- Anh chỉ muốn gặp em thôi _ hắn cười

Dù trời đã tối, nhưng nó vẫn thấy được nụ cười của hắn.

- Xin lỗi về chuyện dây chuyền nha… _ hắn nói tiếp

- Dù chuyện như thế nào anh cũng không quan tâm nữa đâu…

- Anh say rồi… _ nó nói

- Anh chỉ muốn giải thích cho em thôi…

- Anh tin em mà….

- Biết rồi…

- Ngủ ngon nha, Bảo Bảo của anh _ hắn cười

- Anh về đây _ hắn cúp máy rồi leo lên chiếc moto phóng đi

- Em chưa nói là chúc ngủ ngon mà _ nó từ từ hạ điện thoại xuống rồi vào phòng

Sáng hôm sau.

- Trưa nay anh sẽ tới trường làm thủ tục cho em

- Anh nhờ cô giữ kín chuyện dùm em _ nó nói

- …. _ anh tính hỏi tại sao nhưng rồi lại thôi

Chỉ còn ngày mai nữa là nó chia tay mọi thứ rồi. Muốn giữ lại những
gì nó đang có. Đứng trước cổng trường nó rút điện thoại ra nó cười một
nụ cười tươi rồi chụp lại khoảnh khắc đó.

- Biết tự sướng luôn _ Linh chọc nó

- Từ khi chơi với mày tao mới biết á _ nó nói

- Điêu dân _ Linh cãi lại

- Từ khi chơi với mày tao mới có cái tính đó _ nó không chịu thua

- Dẹp đi _ Linh bực bội

- Chụp với tao một tấm đi _ nó kéo tay con bạn lại

- Hì, tao chụp cho _ Linh giật điện thoại trên tay nó

- Cười nào ….

“ Tách “

Nó cố gắng cười tươi hơn bao giờ hết, cái cảm giác sắp xa lìa mọi thứ làm nó thấy khó chịu lắm. Muốn nói cho mọi người biết để mọi người chia tay nó, nhưng sợ mình sẽ yếu lòng nên đành im lặng.

- Hết giờ _ lớp nó hét lên

- Cuối cùng cũng xong, đói quá xuống nhà ăn thôi _ Linh kéo nó với Thiện xuống nhà ăn

Vừa bước ra tới hành lang nó nhìn thấy anh nó bước ra từ phòng hiệu
trưởng. Nó đứng lại nhìn anh nó bước đi mà lòng chợt nhói lại.

- Anh Cường à _ Linh hỏi

- Anh ấy tới đây làm gì vậy _ Thiện hỏi

- … _ nó chẳng nói gì mà bỏ đi, có nói nó cũng chẳng biết nói gì

- Hôm nay nó sao thế _ Linh nhìn nó bước đi

- … _ Thiện chỉ lắc đầu khó hiểu

Xuống tới nhà ăn, tụi nó chẳng nói với nhau câu nào, Linh cứ nhìn nó
lo lắng. Nó cũng muốn nói lắm chứ nhưng biết nói gì đây, biết giải thích sao với hai đứa nó đây.

- Mày bị gì vậy Bảo _ Linh hỏi

- Bị gì là bị gì _ nó nói

- Mày lạ lắm, có gì giấu tao hả _ Linh nói

- Có…. _ nó nói

- Chuyện gì vậy _ Thiện với Linh đồng thời hỏi rồi nhìn nhau cười

- Thật ra thì tao nhìn thấy con gấu bông đẹp lắm nhưng không đủ tiền mua, tao chẳng dám xin tiền anh hai _ nó nói như đúng rồi vậy

- Trời ạ…tưởng gì _ Linh thở phào nhẹ nhõm

- Ở đâu để Thiện tới rước nó về cho Bảo _ Thiện nói

- Hì… _ nó cười

- Làm tao cứ tưởng chuyện gì xảy ra với mày

Suốt buổi chiều hôm đó nó ngồi học mà không thể tập trung vào chữ
nào. Nó cứ chốc chốc lại liếc qua ngắm hắn đang ngủ. Gió lùa vào tóc hắn làm mái tóc màu đỏ hung cứ phập phồng bay, như nhịp tim nó giờ này vậy. Chỉ còn ngày mai nữa là nó phải xa hắn rồi. Mọi thứ giờ này với nó như
một giấc mơ vậy.

- Đi ăn Tiramisu không _ hắn hỏi

- Anh mới hả _ nó nói

- Ừ

Nhận được nụ cười của nó khiến hắn thấy phấn chấn hẳn lên sau những
ngày chìm đắm trong men rượu. Hắn với nó ngồi ăn bánh vui vẻ, trò chuyện với nhau đến hơn 7giờ thì đứng dậy ra về. Hắn chở nó vòng vòng quanh
thành phố cốt là có nhiều thời gian bên nó hơn. Nhưng thời gian rồi cũng hết, hắn cũng phải trả nó về ngôi nhà của nó.

- Về cẩn thận _ nó cười

- Lại đây _ hắn vẫy vẫy tay gọi nó lại

- Gì… _ nó tiến lại gần thì hắn chụp lấy đầu n


XtGem Forum catalog