XtGem Forum catalog
Marry Me, Sister!

Marry Me, Sister!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325404

Bình chọn: 9.5.00/10/540 lượt.


giờ.

Đúng hôm nay lại có bài kiểm tra một tiết, cũng may hôm qua đã được Thần giảng qua dạng này, cô thừa sức làm. Ha ha. Kiểm tra xong, Thiên Bối
ngẩng mặt lên trần nhà cười to ba tiếng. Cả lớp liền quay lại nhìn cô
với ánh mắt: " Đúng là siêu ngốc!" Rồi không hẹn mà cùng nhau cười khúc
khích. Thiên Bối chỉ còn nước ngồi xuống mà đỏ mặt thẹn.

Tối nay mưa. Căn biệt thự nhà họ Chương tràn ngập trong cơn mưa lạ xối xả.
Thiên Bối đang chuẩn bị bữa tối trong bếp. Hôm nay tâm trạng cô rất tốt, chắc là do bài kiểm tra vừa rồi làm cực tốt. Vừa nấu ăn cô vừa nghêu
ngao vài câu hát nghe thật vui tai. Vương Tử ngồi tựa cằm vào bàn nhìn
Thiên Bối cười. Cậu không hiểu tại sao cứ thích bắt nạt cô ấy, càng thấy cô ấy giận cậu lại càng vui. Cậu bất giác lên tiếng:

- Hây! Bà chị.

- Dạ.- Cô quay người lại lễ phép.

- Không có gì, làm tiếp đi.- Cậu cười xảo trá.

" Gì? Tên nhóc này tính phá mình à, làm mất hết cả hứng." - Thiên Bối đành nhịn quay lên, trong lòng tức không thể tả.

Vậy là từ giờ Thiên Bối được ăn cơm cùng với nhà họ Chương, cô lại càng thêm yêu quý

những con người đã cưu mang mình hơn. Khi mọi việc vẫn diễn ra đều đặn
như chiều quay của kim đồng hồ thì bỗng ông Chương nói khiến cả nhà giật mình:

- Từ giờ Bối không phải giúp việc cho nhà ta nữa.

Thiên Bối sững người, suýt đánh rơi chén cơm. Cô run run hỏi lại:

- Tại...sao ạ? Có phải cháu...đã làm gì sai phải không ạ?

- Tại sao vậy ba? Bà chị bị đuổi việc à?- Vương Tử cũng tò mò hỏi, trong lòng bỗng thấy lo lắng.

Ông Chương chợt cười lớn rồi từ tốn:

- Không phải? Ba thấy Thiên Bối nhà mình phải làm quá nhiều việc một
ngày, không có thời gian học và dễ mệt mỏi nữa, vì vậy nên ba đã thuê
thêm hai người giúp việc nữa.

Khỏi nói cũng biết cô xúc động như thế nào rồi, không ngờ ân đức lão gia dành cho cô lại lớn như vậy. Quả là trên đời này không còn ai có thể
tốt hơn ông nữa. Cô nghẹn ngào:

- Con cảm ơn lão gia.

- Không có chi! Vì tin tưởng con nên ta giao phó cho con chăm sóc riêng cho Vương Tử.

" Gì? Chăm sóc riêng? Là hầu hạ cho cái tên tiểu tử đó ư?" Vừa mới tưởng là được leo lên chín tầng mây, giờ ngã phịch một cái đau đớn. Đúng là " trèo cao ngã đau".

Cô quay phắt sang lườm tên tiểu tử kia một cái, nhất định là cậu ta đã
cố tình thu xếp để tiện hành hạ cô đây mà. " Không ngờ cậu ta lại hèn hạ như vậy, mình đúng là nhìn lầm người rồi." Nhưng bù lại, tam thiếu gia
Chương Vương Tử lại ngây ra không hiểu gì, mắt mở thao láo nhìn cha
mình, trên đầu hiện ra một dấu hỏi chấm to đùng.

- Sao hai đứa lại nghệt ra thế kia? Vậy giờ ta sẽ cho đóng thêm một
chiếc giường nữa ở phòng Vương Tử, Bối thu xếp rồi xuống ở cùng em luôn
nhé. Mà Vương Tử phải gọi Thiên Bối bằng chị đó nhé. Hai chị em chăm sóc cho nhau, không thì đừng trách ta.

Không hiểu sao ở cuối câu, ông lại nhấn giọng thật mạnh, rõ ràng có ý đe doạ hai người. Rồi mọi việc lại trở về như cũ, Thiên Bối ăn cơm mà lòng đau như cắt. " Tại sao mọi việc lại như thế này chứ? Cơ bản là cô không muốn mất thế giới riêng." Nếu đó là Vương Thần, cô đã vui vẻ gật đầu
rồi chứ đâu bị gượng ép phải chung phòng với cái tên nhóc vừa ích kỉ,
vừa điên điên kia chứ. " Thật là đau lòng quá đi, trời ơi!"

Vương Tử nhìn bộ dạng của Thiên Bối thì chỉ biết nắm chặt tay, cậu thực
không có làm điều gì mà. " Tại sao cô ấy lại khổ sở như vậy chứ? Không
lẽ ghét mình đến mức như thế này sao? Ở cùng phòng với mình là tra tấn
với cô ấy sao?"

Về Vương Thần, cậu chỉ lặng lẽ quan sát, tròng mắt màu cà phê đứng yên
một chỗ, không có một chút động tĩnh nào. Xem ra cậu ấy đang suy nghĩ
gì, cũng là một điều khó đoán. Nhưng ở nhà, cậu ấy tỏ ra lạnh lùng như
thế, là một dấu hiệu không mấy vui vẻ sau này.

Kết thúc bữa cơm, không ai nói câu gì, tự động bỏ về thế giới riêng của
mình. Vậy là ngày mai, hai người khác sẽ đến làm thay những công việc
của cô. Còn cô chỉ có nghĩa vụ chăm sóc hay đúng hơn là hầu hạ Chương
Vương Tử. Nghĩ đến là thấy tức. Chuyện này sao có thể xảy ra? Cô sắp
phải rời xa căn phòng này rồi ư? Cư nhiên lại nghĩ đến Vương Thần, cô
muốn bên cậu ấy chứ không phải tên nhóc kia. Lão gia làm vậy cô cũng
không trách, cô làm sao dám trách ông cơ chứ, là cô trách mình đã không
mở lời trước sự sắp đặt này kìa. Đang ngây người ra thì bỗng có tiếng gõ cửa, cô hờ hững:

- Mời vào.

Bên ngoài, trong chiếc áo phông trắng đơn giản, quần thể thao, Vương Thần mỉm cười bước vào:

- Bối, cậu ốm sao?

Cậu ấy lúc nào cũng thế, cũng nở nụ cười làm người khác mê mẩn như thế. Hỏi làm sao cô không buồn cơ chứ.

- Xin lỗi, mình hơi mệt chút.

- Nếu cậu mệt quá thì hôm nay không học cũng được mà.

Thiên Bối hốt hoảng, giật tay áo cậu:

- Không...mình có thể học được mà.

Vậy là hai người ngồi lại vào bàn, đầu Thiên Bối cứ quay mòng mòng, cô
không hiểu nổi những con số đang nhảy nhót trư