/>
- Tại sao trái tim tôi vẫn lỗi nhịp vì anh . Tại
saooooooooo_trân hét lên .
'' Mình là một con ngốc , hahha một con ngốc mù quáng ''
Sau khi khóc mệt Trân ngước mặt lên thì thấy mình đang đứng cạnh
cái cây sát phia bên dưới rào trường . Nhìn cái cây ký ức lại tràn về trong
Trân :
- Em mau xuống đi . Coi chứ té đó chời ._
Duy nhăn mặt nhìn Trân .
- Em mà sợ gì _Trân nhìn Duy cười tươi .
-Em không sợ nhưng anh sợ đó _ Duy nhìn Trân nhăn mặt lo lắng .
- Á chết lão giám thị tới _ nhìn thấy bóng dáng ông thầy hói hói nơi xa xa Trân
mất hồn buông tay .
Và thế là quyên cục thịt khổng lồ đè nặng lên người Duy . Duy ê ẩm nói :
- Khỗ cái thân tui . Anh nói mà em không nghe hả lỡ có chuyện gì thì sao ??_
Duy nghiêm mặt mắng Trân .
- Hức tại em thấy lão giám thì chớ bộ . Mà có sao đâu , có anh đỡ em mà sợ gì_
Trân nhìn Duy cười tinh nghịch .
-Không sao cái đầu em ,lỡ không có anh thì biết làm sao hả ????????_ Duy tiếp tục
giảng đaọ .
- Ơ vậy anh không ở bên cạnh em mãi àk ??_ Trân trề môi nhìn Duy hỏi .
- Không có dĩ nhiên là anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em rồi _ Duy mỉm cười trước sự
dễ thương của Trân.
- Hứa đó nha _Trân đưa ngón tay út ra trước mặt Duy .
- ừ hứa _ Duy khẽ đưa tay móc nghéo .
-Hahhaa , gì mà ở cạnh mãi mãi , gì mà hứa cơ chứ
. Tất cả đều là nói dối . Đồ nói dối tôi hận anh _ Trân hét to giữa sân trường .
Trong lớp học thì nó và hắn cũng chẵng nói với nhau một tiếng
nào , nhưng hắn thì cứ thỉnh thoảng liếc nhìn nó khi nó không để ý .
Thế là buổi học cũng trôi đi trong không khí nặng nề . Nó lê
chân bước về nhà chẵng hĩu hôm nay Duy đi đâu mà cứ như bốc hơi . Hắn thì trên
suốt đường về cứ đi theo nó , như kẽ biến thái vậy '' Không . Mình đâu phải kẻ
biến thái đâu , chỉ tiện đường mà thôi . Đúng vậy tiện đường mà thôi '' hắn yên
tâm với suy nghĩ ngốc nghếch của mình .
Cuối cùng cũng về tới nhà , nó leo lên phòng đánh một giấc
cho tới bữa ăn tối thì Duy cũng đã về . Cả nhà ăn tối , mama , papa thì hỏi
thăm tụi nó đủ thứ . Sau khi ăn xong nó quay về phòng , lục lọi sách vở định học
bài , thì thấy một vật gì đó . Nó cầm vật đó lên sau một hồi đắn đo suy nghĩ ,
nó chạy thẵng qua nhà hắn .
Nó đi qua đi lại trước cửa nhà hắn , phân vân không biết có nên bấm chuông hay không??? ''Giờ làmđây trời. Hay mai mình đưa cũng được nhỉ . Nhưng lỡ cậu ấy tưỡng mất thì làm sao , hiz ông trời ơi giúp con với '' Nó cứ đứng trước nhà hắn mà đấu tranh nội tâm . Bất ngờ thiên thần bé nhỏ của chúng ta xuất hiện , cất tiếng nói lanh lảnh của mình lên :
- AAAAAAAAAAAAA Chị Nhi _ pé Luân vừa bước ra khõi nhà pé Na thấy nó thì vừa hét vừa 3 đầu 8 chân chạy lại chổ nó .
- Hả ???_ nó bất ngờ quay đầu lại .
- Chị Nhi đứng đây làm gì zậy vô nhà đi nào _pé Luân vừanói vừa nắm tay nó kéo vào nhà .
- Ơ chờ chị đã _ nó bất ngờ thốt lên được vài tiếng thì cánh cửa mở ra .
Nó đưa mắt đảo quanh nhà , không thấy hắn đâu nó thở phào nhẹ nhõm . Nó cúi xuống quay sang nhìn pé Luân :
- Luân nà !!Chị nhờ 1 chuyện được hông ???_nó nhìn pé Luân cười tinh nghịch .
- Dạ _ pé Luân gật đầu lễ phép .
- Luân đưa giùm cái này cho .................._ nó chưa kịp nói xong thì :
- AA anh Hai chị Nhi tới chơi nè _ thấy hắn đi xuống pé Luân hét lên .
Nó giật thót cả tim , bất chợt quay đầu lại nhìn . Hắn cũng bất ngờ nhìn nó , 4 con mắt lại nhìn nhau thắm thiết như để thõa mãn nổi nhớ nhung đã hơn một ngày không nói chuyện . Được một lúc cả 2 đi ra ngoài công viên nói chuyện , nó ngồi trên chiếc xích đu thân thuộc ngày nào , còn hắn thì ngồi trên chiếc ghế đá bên cạnh , một không gian yên tĩnh cứ dần dần xâm chiếm tụi nó . Nó đành phải lên tiếng phá vỡ bầu không khí này :
- Khánh àk _ giọng nó man mát một nổi buồn .
- Sao cơ _ hắn đáp lại .
- Có cái này ......Tớ muốn đưa cho cậu ._ nó lôi trong túi ra chiếc điện thoại của hắn .
- Cái này ......... Làm sao cậu có _hắn cầm chiếc điện thoại trên tay nhìn chằm chằm khó hĩu .
- Àk chị Trân đưa cho cậu ý từ hôm trước mà tớ quên đưa cho cậu _ nó quay sang nhìn hắn mỉm cười buồn .
- Àk ừ _ hắn gật đầu , như hiểu ra một vấn đề quan trọng gì đó .
Sau khi hắn nói ,thì một lần nữa không gian yên lặng lại bao quanh tụi nó . Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng :
'' Tấm hìnhđâu rồi nhỉ ??? Chẵng lẽ cô ấy đã xé nó đi rồi . Mình có nên hỏi thử không nhỉ ?? Sao mà khó mở lời dữ vậy nè ''
'' Chắc không nhìn thấy tấm hình đó , cậu ấy thấy vui lòng hơn nên đã nhờ chị Trân xé nó đi . Mình ngốc thật , đừng khóc ở đây , mày phải kiềm nén lại Nhi àk '' nó bấu chặt 2 tay vào nhau ,để ngăn cản nước mắt rơi .
Một lúc sau đến lượt hắn lên tiếng phá vỡ bầu không khí :
- Cảm ơn cậu _ hắn cố gắng nói .
- Àk không có gì tớ phải xin lỗi cậu mới đúng chứ ,
