Duck hunt
Nếu Em Chết Tôi Sẽ Phá Tan Nhà Em

Nếu Em Chết Tôi Sẽ Phá Tan Nhà Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323483

Bình chọn: 10.00/10/348 lượt.

i mức giá 2/3 so với tổng số tiền mà công ti ngài cần, được chứ…

Như thế là quá tốt rồi, tôi sẽ về chuẩn bị cho Nguyên băng ngay…”

Sau khi biết tin cha cô vì muốn cứu lấy gia nghiệp mà đồng ý bán cô cho Nguyên Thần Dạ….mẹ cô sốc mà đổ bệnh nằm liệt trong bệnh viện….Nguyên Băng ngồi bên cạnh mẹ mà nước mắt chảy ngược vào trong tim…:

Mẹ…tỉnh lại đi…Nguyên Băng sắp phải đi rồi ,sắp phải xa mẹ rồi,….mẹ không tỉnh con sẽ giận mẹ lắm đó,mẹ biết không?

Mẹ đừng lo,con sẽ tự chăm sóc mình thật tốt,đây không hẳn là điều xấu nha…Nguyên Thần Dạ là độc thân hoàng kim mà mọi người mơ ước,con theo anh ta sẽ không thiệt đâu…

Nguyên Băng quỳ xuống bên mép giường mẹ mình, quỳ lạy…mẹ con kiếp này xa mẹ, bất hiếu chưa chưa báo đáp được công ơn của mẹ nay nếu có thể vì con mà cả công ty của mình được cứu thì con không hối hận…mẹ phải tự hào vì con gái mẹ có giá lắm nha…phải không ?

Mẹ con phải về chuẩn bị hành lí đây…

Nguyên Băng bước ra khỏi phòng bệnh mà không biết rằng ngay khi cánh cửa vừa khép lại thì nước mắt mẹ cô lăn dài trên gò má, thực ra bà đã tình từ lâu nhưng không thể nào mở mắt ra mà đối mặt với cô con gái mình hết lòng yêu thương phải chịu ủy khuất như thế…

Nguyên Băng mẹ xin lỗi,là mẹ không tốt không làm được gì giúp con lại đẩy con vào hoàn cảnh này…

Nguyên Long,em xin lỗi,em không chăm sóc con như đã hứa với anh..

Vừa sáng sớm Nguyên Thần Dạ đã cho người tới đón Nguyên băng cùng hành lí ra sân bay…

tại sân bay :

Xem ra cô rất đúng giờ…

Tôi nào dám trái lời anh chứ,anh bây giờ cũng giống như chủ nhân của tôi rồi.

Cô hiểu thế là tốt, không cần tôi phải nhác xem ra cô cũng biết điều, biết thân biết phận…

đều do có chủ nhân tài ba như Nguyên tổng…

nghe thái đọ nói chuyện mỉa mai của Nguyên Băng, Nguyên Thần Dạ không tức khí nhíu mày nói :Cha cô thật là người hi sinh vì nghiệp lớn ngay cả con gái của mình cũng bán đi, hay tôi phải nói là cha dượng nhỉ ?…

Anh …sao anh ….

Sao tôi lại biết chứ gì, có những thứ tôi biết nhiều hơn cô tưởng…một cô gái còn đang học đại học như cô chưa thể hiểu được đâu, tuy nhiên cũng có nhiều người ngoại lệ như Hạ Thảo – cô bạn thân thiết của cô.

Nói rồi Nguyên Thần Dạ quay người bỏ đi, bỏ mặc Nguyên Băng đứng sững người trong căn nhà lớn mà xa lạ này…

Tôi chờ em ở máy bay…

Hắn nói đúng ba nó để cứu lấy công ty đã phá sản lại được hoạt dông trở lại đã bán chính cô – đứa con không phải là máu mủ này đi..

Xem ra cô cũng có giá đấy chứ, thật chua xót, nhưng nếu có thẻ xem như đó là cách mà Nguyên Băng trả nợ cho nhà họ Nguyên, nơi đã nuôi dưỡng nó suốt 20 năm qua.

Và cái điều kiện sau khi “bán” cô, Nguyên Băng phải làm toàn bộ thủ tục để chuyển vào Nam sinh sống rời bỏ mọi thứ cô vốn đã từng có ở miền bắc để theo Nguyên Thần Dạ vào nơi này….

Cũng may cho dù phải chuyển vào Nam sinh sống nhưng Nguyên Băng vẫn ở một mình, như bình hoa di động trong nhà, suốt ngày chỉ đi ra đi vào, rồi lại đi vào đi ra…

Hôm nay cô quyết định học làm bánh từ thím Trương, ăn không ngồi rồi như thế này chắc cô buồn chết mất….

Thím Trương ới ời……..thím có bí quyết gì không mà da vẫn hồng hào vậy,thím xem da con này : xanh xao, vàng vọt như người có bệnh vậy…vừa nói Nguyên Băng vừa giơ tay lên phụ họa…

Hôm nay con lại muốn nhờ ta giúp gì nữa phải không..?

Thím,sao thím toàn nghĩ thế, toàn …nghĩ trúng tim đen con không à! Hôm nay con muốn học làm bánh…

Bánh. Con chắc chứ,mấy món hôm trước của con ta còn chưa dám thử !

Thím toàn nhắc tới nỗi đau của con thôi ak, lần này nhất định sẽ thành công mà.tin con đi…hihihi,đi mà thím.

rồi, rồi, thím chỉ cin làm bánh gato được chưa,loại dễ nhất đó.

Thím trương là nhất mà…

Cha bố cô, toàn nịnh không à…

Sau 1 thời gian vật vã với đống bột mì, cuối cùng cùng hoàn thành 1 chiếc.

Thím Trương, con làm có giỏi không,khuôn bánh đạt yêu cầu nha….Nguyên Băng vui cười như hoa,quay đầu lại muốn khoe với thím Trương nhưng đột nhiên bắt gặp ánh mắt nhìn chòng chọc vào mình của Nguyên Thần Dạ,làm cô giật mình rơi chiếc bát chứa bột mì cầm trên tay xuống nền nhà…

Cô lắp bắp…

Anh…anh…anh tới…

Tôi vừa mới tới, không ngờ lại bắt gặp tình huống thú vị này….

Cúi xuống nhìn phần bột mì bay trong không khí ,phần còn lại dính trên người mình và Nguyên Băng,Nguyên Thần Dạ không biết mình nên cười hay mắng cô 1 trận nên thân đây.

Em..em xin lỗi em không cố ý..vừa nói cô vừa lấy tay phủi phủi bột dính trên người Nguyên Thần Dạ, nhưng khổ nỗi càng phủi thì nó càng bám chặt hơn…

Nguyên Thần Dạ cau mày có phải cô ngốc nghếch rồi lú lẫn hay đang cố tình dụ dỗ anh làm bậy hay không mà lại thể hiện hành động khiêu khích như thế, động chạm lung tung khắp người anh…

Tóm lấy cánh tay đang không ngừng chuyển động trên cơ thể mình,nhìn Nguyên Băn