anh Osamu mà. Giờ con đặt vé máy bay, bà nói với bé Miu vài hôm nữa con đón bé lên Tokyo chơi một thời gian nhé.”
Cuộc nói chuyện kết thúc, tôi nghe tiếng nồi miso sôi lục bục trên bếp ga, những giọt nước nhỏ tóc tóc xuống bồn rửa do vòi chưa khoá chặt. Sẽ ổn thôi mà, tôi tự nhủ với mình điều đó.
Tôi còn nhớ mỗi lần Osamu và tôi đến thăm bà ở Osaka thì Miu luôn là người tỏ ra vui nhất. Miu là một đứa trẻ có tâm hồn rất trong sáng và đáng yêu, nếu ngồi bên cạnh cô bé thì cứ năm phút một lần sẽ nhận được những câu hỏi “Tại sao?” “Tại sao bầu trời lại có màu xanh?”, “Tại sao con kiến thì lại nhỏ?” Osamu mỗi lần nghe như vậy thường đùa rằng: “Lại đến chương trình Một Ngàn Câu Hỏi Tại Sao của Miu lên sóng rồi kìa!” Mỗi lần như thế là cô bé lại cười khúc khích, âm thanh trong lanh lảnh giòn giã tưởng chừng như có thể ăn được. Tháng ba sang năm cô bé sẽ tròn năm tuổi, nghĩ lại thấy một đứa trẻ ở tầm tuổi đấy đáng lẽ ra phải đang nhận được sự yêu thương và được bao bọc trong vòng tay của cha mẹ mình. Nhưng Miu thì đã mất bố, còn mẹ của cô bé bỏ đi vì lý do gì thì hiện giờ vẫn còn là một điều bí mật. Tôi vẫn luôn biết cô Yukiko là một người phụ nữ yếu đuối, nhưng là một người mẹ thì tại sao cô ấy lại không thể mạnh mẽ lên vì con mình được?
Tôi tắt bếp khi nồi súp miso bắt đầu sôi lục bục và vặn chặt vòi nước lại. Giờ thì tôi chẳng còn cảm thấy đói nữa, chỉ buồn ngủ. Nhưng trước hết việc quan trọng lúc này là phải gọi cho Osamu. Tôi cần phải báo cho anh biết chuyện hệ trọng này.
Chuyến bay từ Tokyo đến Osaka của tôi và Osamu diễn ra khá gấp gáp. Chúng tôi cũng không có ý định ở lại nhà của bà lâu nên hành lý mang theo không nhiều.
Vào buổi chiều khi tôi nói cho Osamu chuyện của bé Miu và mong muốn đón cô bé về của mình Osamu đã không hề phản đối một lời nào cả. Anh chỉ hỏi tôi:
“Em có thực sự chắc chắn muốn chuyện này không? Chăm sóc cho một đứa trẻ không phải là chuyện gì dễ dàng, hơn nữa em lại luôn vùi đầu vào công việc như vậy...”
Vào lúc Osamu nhắc đến hai chữ “công việc”, thực sự trong đầu tôi đã lướt qua rất nhiều ý nghĩ. Nhưng rồi tất cả những hình ảnh lẫn câu từ ấy đều cứ xoay vòng vòng rồi bị hút xuống một cái hố đen trong đầu và cuối cùng tôi vẫn chắc chắn câu trả lời của mình là: “Có.” Vậy là hai hôm sau chúng tôi có mặt ở Osaka, thành phố nơi con người luôn luôn quay cuồng bận rộn trong công việc này.
Người Osaka đi bộ rất nhanh trên đường, thậm chí ngay cả khi đèn đỏ dành cho người đi bộ đã bật thì họ vẫn cứ vội vã vượt qua nếu như xe cộ trên đoạn đường ấy qua lại không quá đông. Tôi tự hỏi không biết có bao giờ những con người ở đây chịu đi bộ một cách chậm rãi lại và đưa mắt nhìn ra xung quanh hay không? Không biết họ sẽ nghĩ gì nếu một ngày đứng yên trên một góc đường và thấy những con người quanh mình vẫn đang vội vã bước đi mà chẳng hề quan tâm đến mình hay bất cứ ai, bất cứ mẩu chuyện đời nào xung quanh mình như thế?
Bà nội của Osamu là một người Osaka hiếm hoi vẫn còn bước đi chầm chậm trên đường, đứng lại mỗi khi đèn đỏ cho người đi bộ vẫn báo và thỉnh thoảng đặt những đồng xu lẻ trong ví xuống vỉa hè như một món quà nhỏ cho những ai tình cờ bắt gặp chúng trên bước đi của mình. Khi thấy chúng tôi bước chân qua cửa nhà bà rất vui vẻ tiến đến ôm lấy tôi và đưa tay xoa đầu Osamu.
“Tốt rồi. Tốt rồi.” Bà nói: “Vào nhà ngồi đi nào hai đứa. Bé Miu đang ngủ trưa đấy.”
Tôi vào trong phòng khách liền thấy bé Miu đang nằm phơi bụng trên chiếc mền trải xộc xệch trên nền nhà, mái tóc cột hai chùm đã rối và xổ tung nhưng cô bé vẫn ngủ ngon lành với cái miệng hơi hé như thể đang cười.
“Bà nói với nó rằng Yukiko đang đi làm xa.” Bà hạ thấp giọng kể với chúng tôi như sợ Miu nghe thấy: “Bé Miu vẫn chưa biết chuyện gì cả. Nó còn nhỏ nên bà không muốn khiến nó buồn hay khóc lóc vì một chuyện đau lòng như thế.”
“Nhưng cứ giữ bí mật mãi như thế liệu có phải là điều nên làm hay không?” Osamu lên tiếng, trong cách mà anh nói ẩn chứa sự không đồng tình.
“Vì mọi người vẫn còn hy vọng Yukiko trở về với con bé mà.” Bà buồn rầu đáp lời rồi lại hỏi: “Vậy hai đứa đã suy nghĩ kỹ về việc chăm sóc cho bé Miu trong khoảng thời gian này rồi chứ?”
“Dạ vâng.” Tôi trả lời.
“Nếu có khó khăn thì các con cứ nói ra. Ngoài các con bé Miu cũ