?
Tâm trí tôi phút chốc cũng đã theo nắng mà vi vu…
Đứng trên bục giảng, thầy phù thủy ghi bài lên bảng, không thèm đoái hoài đến đám học sinh lơ mơ phía dưới này…
Thầy là đang sống-chết-mặc-bay đây mà !
Ai biết điều thì chăm chỉ chép bài, ôn tập thêm để kiếm thành tích khá.
Còn lại thích thì cứ ngủ này, nghe nhạc
này, chơi game này, ăn quà vặt này…Sao cũng được , thoải mái hết ! Rồi
sau đó thì ôm sổ điểm mà khóc…
Quả là thâm hiểm !
Đáng lẽ ra thầy phải đưa tay nâng đỡ chúng tôi ra khỏi thời kỳ buồn-chán-chết-đi-được này chứ !
Cứ ác thế này không trách gì mà đến giờ vẫn ế …
Rầm !
Một bạn nam đang nằm trên ghế ngủ thật ngon lành thì bỗng nhiên ngã lăn xuống sàn…
Phì !
Tất cả những ai nhìn thấy cảnh tượng này đều cười ồ lên.
Viên phấn trong tay thầy chợt dừng lại…
Thầy quay phắt người, vẻ mặt đầy bực tức nhìn chúng tôi như muốn đem từng đứa ném ra khỏi lớp.
Mọi người đều im bặt, hết trằn trườn hay quằn quại, nghiêm túc lấy vở ra ghi chép như bay .
Thật ra là chúng tôi chẳng sợ gì thấy ấy cả đâu mà cái chính là sợ chiếc ghế hiệu trưởng của thầy ấy mà thôi !
Sợ đúng ngày sắp tốt nghiệp, thầy ấy
hiện nguyên hình phù thủy ra để hòa phép trừng trị chúng tôi thì thứ
nhận được sẽ không phải là tấm bằng mà sẽ là cái chết…
Ông trời dù sao cũng khá là công bằng, cho thầy phù thủy ác độc kia đến giờ mà chưa có lấy một mảnh tình vắt vai !
Trong lúc tôi còn đang ra sức dìm thầy ấy bằng ý nghĩ thì cảm nhận được một ánh mắt sắc bén đang chiếu thẳng lên người mình…
Tim tôi đập sai một nhịp nhưng ngay sau đó liền lấy lại vẻ trấn tĩnh.
Thật quá ngốc mà Vy Anh ơi !
Tại sao lại quên bẵng đi việc phù thủy có thể đọc được suy nghĩ người khác kia chứ !
Bây giờ thì có phải là tiêu rồi không…
Thầy hướng tôi ra lệnh :
- Vy Anh, em lên bảng giải bài này cho tôi !
Trúc Vũ đưa mắt nhìn tôi ra chiều thông cảm .
Nguyên số lớp còn lại thì không thèm liếc nhìn lấy nửa cái vì đây đã là chuyện thường tình trong mỗi tiết toán rồi…
Tôi ôm theo một mớ ấm ức đi lên bảng nhìn cái đề thâm độc thầy ra mà tức nghẹn !
Chuyện là…
Sau cái ngày mà tôi dám mạnh miệng chỉ
trích thầy và thầy cũng chịu ghi nhận thì ngay ngày hôm sau, tôi lại
tiếp tục bị gọi lên bảng …
Nhưng đề toàn là dành cho giáo viên chuyên ngành !
Tôi không kìm được mà thở dài, vẻ mặt ỉu xìu còn hơn cả thê thảm.
Trong cuộc chiến giữa phù thủy và thiên thần thì chỉ có thiên thần nhỏ bé là chịu thiệt mà thôi…
Nhưng …nếu có thêm sự xuất hiện của oan hồn ?
Tôi giật mình vì cánh tay bị ai đó đột ngột nắm lấy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau kèm theo cả sự phấn khích :
- Bạn Vy Anh !
***
Giữa cái lớp học bệ rạc đầy những gương mặt chán chường, thư kí Hoàng từ đâu đột nhiên xông tới kéo tôi xuống khỏi bục giảng.
Không khí xung quanh trở nên có chút sức sống.
Mọi người đều bắt đầu trút bỏ dáng vẻ bê bối vừa nãy,nhất loạt hướng ánh mắt hiếu kì về phía chúng tôi.
Tiếng xì xầm bàn tán cũng đồng thời vang lên :
- Ôi ôi, đây không phải là thư kí đắc lực của anh Duy Phong đấy sao ?
- Ừ đúng đấy, ngài thư kí tài giỏi đẹp trai đây mà !
- Anh ấy tìm Vy Anh nhà mình có việc gì, không lẽ muốn tranh của anh Duy Phong sao ?
- Tranh đi cũng được, anh Duy Phong để cho tớ.
- Nói nhỏ chút đi, để xem chuyện gì nào. Chắc chắn là có liên quan đến anh Duy Phong !
- …
Tôi tròn xoe mắt kinh ngạc và đầy khó hiểu nhìn thư kí Hoàng đang nắm chặt cánh tay tôi như sợ tôi chạy mất.
Một cảm giác bất an đột nhiên trỗi dậy khiến tôi lạnh người…
Tiếng bàn tán ngày lớn dần thêm mang theo ba từ anh-Duy-Phong vang khắp lớp học đầy náo nhiệt.
Thư kí Hoàng nhìn thầy phù thủy đẩy gọng kính, giọng điệu có phần kiêu căng :
- Xin chào ! thầy hẳn phải biết đến tên tuổi lừng lẫy của tôi chứ ?
“ …. ”
Thư kí Hoàng hôm nay có vẻ hơi khác với
ngày thường, mặc dù vẫn là đóng âu phục lịch lãm , sang trọng, giày đen
bóng lộn cùng cặp kính tri thức đầy thành đạt nhưng lại mang chút hơi
hướm của sự phô trương.
À sai rồi !
Có lẽ lâu ngày không gặp nên tôi thấy lạ thôi, chứ còn nói về phô trương ấy à, người này lúc nào mà chả thế !
Thầy phù thủy mất một lúc định thần mới
tiêu hóa nổi câu chào hỏi của thư kí Hoàng , thầy ấy trưng ra vẻ mặt
nghiêm trang, tay chìa ra đầy vinh dự :
- Ồ, xin chào anh. Anh là thư kí Hoàng thuộc tập đoàn Khánh Phong phải không ạ ? Thật vinh hạnh quá !
Vẻ kênh kiệu của thư kí Hoàng lại tăng
thêm, vênh váo bắt nhanh tay thầy tôi, ngữ khí như ra lệnh không hề có
chút thương lượng hay đôi co nào :
- Hôm nay, tôi mượn bạn Vy Anh !
Không khí phút chốc đã được đẩy lên cao trào c