ghì môi dưới, nước mắt tưởng như không bao giờ cạn kiệt còn cô đã như tan ra.
Duy Phong đỡ Vy Anh nằm xuống khi cô đã lịm đi, anh lặng lẽ lau mặt cho cô rồi đến bàn tay nhỏ nhắn.
Chiếc nhẫn kim cương ấy vẫn sáng lên
trên ngón tay nhợt nhạt của cô, Duy Phong chợt khựng người lại …Có phải
anh đang trói buộc cô không ?
Biết Vy Anh nhớ ra sẽ rất nghiêm trọng, anh vẫn cố chấp mang cô về cạnh mình …
Nhưng dù để anh lựa chọn một lần nữa, vẫn là như vậy.Bởi mỗi tích tắc trôi qua, anh đều muốn nhìn thấy cô.
Duy Phong cởi giày, leo lên giường nằm cạnh Vy Anh.
Nắng dịu nhẹ hắt lên gương mặt lạnh lẽo của anh, nơi đáy mắt anh chứa một nỗi đau thâm trầm.
Vy Anh ngủ thật ngoan, người áp sát vào anh nũng nịu. Giây phút bình yên hiếm hoi này khiến tim anh càng thêm thắt lại.
Anh đặt nụ hôn lên trán cô :
- Bé con, cần em.
***
- Trong một khu rừng nọ, có cáo và thỏ
con cùng sống chung. Thỏ con rất dễ thương, được mọi loài cưng chiều.
Còn cáo, là kẻ thống trị khu rừng đó, ừm, cáo rất đẹp trai nhé ! Thỏ con của chúng ta lại mê trai nên thỏ đã yêu cáo ! Vậy là thỏ quyết định
theo đuổi cáo ! Cáo không có tế bào cảm xúc nên không để ý tới thỏ . Thỏ rất buồn, khó c lóc, vật vã và đau khổ đến nỗi ăn sạch cỏ khu rừng đó ! Cáo tức giận nên lôi thỏ con về hang để trừng trị. Rồi dần dần, cáo
cũng đã yêu thỏ con.
Trúc Vũ cười , mỗi ngày cô đều đem một chuyện kể cho Vy Anh nghe.
- Happy end ! Cậu có thấy hay không ?
Vẻ mặt Vy Anh vẫn đờ đẫn, cô nhìn chằm chằm vào Trúc Vũ với đôi mắt trống rỗng.
- Vy Anh, cậu làm ơn , đừng như thế này
nữa ! – Trúc Vũ nức nở, lay mạnh người Vy Anh – Cậu có biết mọi người
đều đang rất đau khổ vì cậu không ? Vy Anh à, chuyện 10 năm trước đã qua rồi mà ! Cậu bây giờ có tất cả ! Cậu hãy tỉnh lại đi Vy Anh ! Tớ xin
cậu , cầu xin cậu.
Mạnh Vũ ôm Trúc Vũ đang bị kích động ra khỏi Vy Anh.
Nguyễn Huy thở dài đặt vào tay Mun chiếc khăn giấy :
- Đợi Vy Anh khỏi rồi mình làm đám cưới nhé ?
Mun gật đầu với khuôn mặt buồn rười rượi.
Rồi chợt gian phòng nặng nề vang lên tiếng nói khẽ .
Vy Anh cười, cô nhìn ra chiếc xích đu với ánh mắt ấm áp, vui vẻ nói :
- Anh Duy Phong, anh hôm nay thế nào ? Có nhớ em không ?
***
- Tôi muốn thấy cô ấy trở lại bình
thường ! – Duy Phong mệt mỏi dựa người trên sofa, anh nhắm mắt lại ,
dáng người cao lớn đã gầy hẳn đi.
Vy Anh đã như thế suốt một tháng rồi ! Bệnh tình ngày một trầm trọng hơn !
Vy Anh bây giờ rất hay nói một mình, tất cả đều là những điều mà bé con nói. Cô không còn ngủ yên được nữa, kể
cả khi ngất lịm đi thì nước mắt vẫn không ngừng trào ra.
Cô gầy đến mức khi bế cô, anh không có cảm giác là cô đang nằm trong tay mình !
Sự đau đớn khiến tay anh siết mạnh lại.
Người bác sĩ nhìn anh rồi e dè lên tiếng :
- Cậu chủ . Tôi đã thử hết tất cả phương pháp điều trị tâm lí rồi !
Sống lưng Duy Phong cứng đờ, anh rơi vào trầm mặc, giọng nói đầy tuyệt vọng :
- Không còn cách nào ?
Người bác sĩ không dám nhìn anh, ông khó khăn đưa ra câu trả lời :
- Tôi nghĩ nên đưa cô chủ vào viện tâm thần. Ở đó …
- Im miệng ! – Duy Phong rít lên, tay anh lật mạnh chiếc bàn thủy tinh.
Người bác sĩ nín thở cho đến khi anh tức giận rời khỏi phòng khách.
Có tiếng thở dài phát ra.
- Ngoài cách đó ra thì không còn cách nào khác à ? – Hoàng Duy Khánh trầm ngâm.
- Cách đó cũng chưa chắc là thành công thưa ông chủ !- Người bác sĩ khẽ lắc đầu – Cứ thế này tôi e cô chủ sẽ chết mất !
- Im miệng ! – Lần này, đến lượt Hoàng Duy Thức hét lên.
Trên bãi cát mịn và êm, Duy Phong cõng trên lưng Vy Anh đi dọc theo bờ biển .
Nắng lung linh vờn theo từng ngọn sóng, tiếng cười đùa râm ran của những đám đông vang theo gió.
Duy Phong lặng lẽ trải áo khoác của mình trên cát rồi đặt cô xuống đấy,anh ngồi cạnh bên đưa ánh mắt anh sâu
thẳm hướng về bãi biển.
- Vy Anh, em thật sự rất hư – Sự đau đớn kéo nét cười của anh trở nên thật nhạt – Em là người duy nhất dám đánh
anh, mắng anh, cắn anh và thậm chí em rất láo với anh.
Gió lùa vào mang theo vị mặn của biển cả, Vy Anh khẽ run lên và được anh kéo vào lòng.
- Em là người dám nói không với anh ! Dám trốn anh, dám rời khỏi anh !
Vy Anh tựa đầu lên vai anh, cô ngơ ngác nhìn anh đang đau đớn và ho dữ dội.
- Em là người duy nhất anh yêu !
Tiếng sóng đập mạnh vào bờ át đi một phần chất giọng trầm của anh :
- Vậy, anh xin em, hãy trở về bên anh , được không ?
Tay anh dang ra siết chặt lấy cô, hơi thở anh như bị ghìm lại :
- Anh không chịu được nữa ! Một là em về bên anh, hai là anh sẽ tự tay giết chết bọn chúng !
Người Vy Anh bỗng trở nên thật cứng ngắc, cô ngẩng đầu nhìn anh với đôi mắt thẫn thờ.
- Giới hạ