- Vâng …chị ấy … em … – Vy Anh trở nên
mất bình tĩnh khi anh cười nhạt, thần thái anh đầy mệt mỏi và có phần
đau đớn. – Tôi đang hỏi em ! Sao em thích lôi người khác vào thế ?
- Em …- Vy Anh hoang mang khi Duy Phong
đang vờn những ngón tay trên chiếc thắt nơ gắn nơi cổ áo sơ mi hồng, cô
bỗng tuôn ra một dăng – Em xin lỗi ! Em không thể làm phù dâu cho đám
cưới của hai người được !
Duy Phong lấy tay bóp mạnh trán mình, anh gằn giọng :
- Đang chọc điên tôi đấy à ?
Vy Anh trưng ra vẻ mặt hối lỗi, cắn cắn môi :
- Không phải đâu ! Tại năm nay em học
cuối cấp nên bài vở rất căng ! Phù dâu thì phải đầu tư gần như với cô
dâu ! Em không đảm nhiệm nổi ! Anh với chị ấy tìm ai khác cũng được mà !
Duy Phong cười, nét cười thất vọng và
đầy tổn thương. Anh ôm cô, hương nước hoa dịu nhẹ thoáng qua, giọng anh
trầm ấm nhưng đứt gãy :
- Vy Anh, đã bao giờ em chịu hỏi tôi một tiếng chưa ? Làm thế nào mà em có thể kết luận những điều ấy dễ dàng
như vậy ? – Anh tựa cằm lên mái tóc mềm , thơm và rối, nhắm mắt để kiềm
chế cơn đau dạ dày – Đối với em. Tôi yêu Hoài Vân, giết bố em và giờ là
cưới Ngọc Mỹ ! Tôi thật sự mệt rồi ! Em đã từng yêu tôi chưa ?
Đã từng yêu anh chưa ? Hay anh chỉ là
Duy Phong xuất sắc ám ảnh lấy Bé con, làm điên đảo tâm hồn non nớt của
Vy Anh ? Còn tình yêu, mình anh vun vén và nuôi giữ …
Nếu anh cứ thế này, Vy Anh sẽ không thoát khỏi được sự độc chiếm vô lối của anh …
- Anh Duy Phong ! Em …- Vy Anh nghẹn
lời, cô áp tai vào tim anh. Là tiết tấu bình thường nhưng đều đè những
nhịp nặng nề, lắm yêu thương cũng lắm đau khổ. Cô khóc, đặt hai tay mình sau lưng anh, hôn lên từng đường nét nam tính trên gương mặt gây bấn
loạn cho người nhìn của anh.
Duy Phong muốn thả mình vào cơn bão yêu đầy ngờ nghệch của cô nhưng lý trí khiến tay anh đẩy nhẹ cô ra.
Anh cười rồi đặt vào tay cô một con gấu
…cũ kị. Vy Anh tròn xoe mắt, cô kinh ngạc bụm miệng lại và bắt đầu khóc
một cách điên cuồng. Gấu heo đang nằm trong tay cô !
- Anh đã tìm lại cho em à ? Anh sao tìm được thế ?
Duy Phong thoáng trầm ngâm khi mắt lướt qua đồng hồ xám bạc, vẻ mặt nhiều đắn đo và do dự. Anh chợt hôn thật nhẹ lên trán cô :
- Tạm biệt !
Vy Anh ôm lấy thân người cao lớn của anh, dụi dụi mặt vào chiếc sơ mi trắng.
- Em sẽ đợi anh !
Duy Phong cười nhẹ rồi quấn cô trong chăn.
- Ngủ đi !
- Em …muốn …
Cho đến khi Vy Anh tốc được chăn và ngồi bật dậy thì đã thấy căn phòng trống trơn.
Chợt, một tiếng động lớn kéo theo những luồng gió mạnh bay tới.
Vy Anh lập tức ngó ra ngoài cửa sổ …nơi
khoảng vườn xanh mởn, siêu trực thăng đáp ngay cạnh đài phun nước. Cánh
cửa bật mở và từ đó bước ra là một người mang trang phục màu đen, người
ấy ngẩng đầu lên nháy mắt đầy tinh ranh.
Vy Anh gật gật thay cho lời chào với Nguyên.
Theo sau đó là một đôi chân thẳng dài, người ấy liếc cô rồi lôi điện thoại ra ấn ấn …
“ Lolli lolli oh lollipop ”
Vy Anh ngơ ngác áp máy vào tai nghe và lập tức mặt cô trắng bệch khi thư kí Hoàng báo tin.
Dưới kia, đôi chân mạnh mẽ đang dẫm lên cỏ, soải dài những bước vững chãi tiến về phía trực thăng.
“ Bạn Vy Anh, Duy Phong sẽ sang Mỹ định cư ! ”
Vy Anh thật sự hoảng loạn, nếu thế này, cô sẽ vĩnh viễn không được nhìn thấy anh …dù với vai trò là ai đi nữa.
Chỉ còn bốn bước chân nữa là anh sẽ bước ra khỏi cuộc sống của cô …
Vy Anh cắn chặt môi và lao nhanh ra ban công bên ngoài.
Mưa tạt làm nền lát hoa ướt lạnh, Vy Anh trèo trên ghế rồi leo thẳng qua lan can tầng ba. Đầu cô xoay tròn,
chứng sợ độ cao khiến cô nhắm tịt mắt và toàn thân mềm nhũn, mạch máu
như ngừng lưu thông.
Cô nắm chặt tay để lấy thêm dũng khí,
hít thật sâu để chế ngự chứng sợ độ cao, mắt cô nhìn thẳng vào dáng
người lạnh lùng kia … Cô hét lên :
- Hoàng Duy Phong ! Em sẽ nhảy xuống !
Nếu anh đỡ lấy em thì không được phép bước vào trực thăng đó ! Không
đượp phép rời bỏ em !
Tiếng hét của cô vang vọng khắp căn biệt thự trắng khiến Nguyên và thư kí Hoàng kinh khiếp.
Bước chân ai đó khựng lại, Duy Phong
quay phắt người , ánh mắt bị bao phủ bởi làn sương mỏng chạm vào mắt cô, giọng nói thoát ra như mang theo hơi lạnh :
- Rời khỏi đó !
Vy Anh lắc mạnh đầu, hét lớn hơn :
- Nếu anh không đỡ em thì để em chết đi !
Vy Anh dứt lời, trước mắt đột nhiên tối
sầm , chân như mất đi sức chống đỡ khiến người cô dúi về phía trước … Vy Anh đã rơi khỏi ban công …
Nơi diễn ra những cuộc chia ly và đoàn tụ , người không ngớt qua lại.
Hoài Vân tay cầm hành lí, mắt dáo dác
nhìn xung quanh. Cô đơn độc … chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ vĩnh viễn rời
khỏi nơi này … thế giới showbiz lắm thị phị, công ty giải trí tiềm năng, vị trí hot girl mà cô đã đổ hết khao khát và tâm huyết để theo đuổi …
tất cả đều bỏ lại phía sau, cô