Còn có cả tặng gấu bông kỉ niệm nữa cơ.
Tôi lập tức sáng mắt, đứng phắt dậy :
- Vậy bọn mình mau đi thôi.
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Mạnh Vũ đang ăn nho theo cách khác người liền bị nghẹn, ho sặc sụa.
Trúc Vũ lườm tôi với ánh mắt đầy oán giận.
Cái gì thế ? Tôi ngơ ngác.
Mẹ tôi đang chăm chú xem thời sự bỗng lên tiếng :
- Mẹ nghĩ mấy đứa đến cô nhi viện Nhân Ái chơi đi. Hôm nay hai mẹ ko tới được.
A ! Cô nhi viện Nhân Ái !
Hai mẹ chúng tôi lúc nào cũng tranh thủ
thời gian tới đó, cho dù bận tới đâu. Nơi đó cách thành phố khá xa, hai
mẹ đều phải đi taxi hoặc thuê xe. Nhưng thỉnh thoảng,có kì nghỉ bọn tôi
cũng đi mấy chuyến bus để tới đó chơi với các bạn nhỏ và mua thật nhiều
quà cho chúng. Lâu nay, bọn tôi cũng ko hay tới đó vì lịch học kín mít
và hai mẹ cũng ko yên tâm khi cho chúng tôi đi xa.
Bây giờ , ko phải là cơ hội hiếm có để tới đó sao ?
Ba người chúng tôi đều đồng thanh :
- Tuân lệnh . Bọn con đi ngay đây.
Trước khi đi, chúng tôi rẽ qua siêu thị , dốc hết tất cả tiền của ba người mua rất rất nhiều đồ chơi và quà vặt . Tuy nhiên, tôi có hơi lo lắng dù đã trữ sẵn thuốc say xe . Nhưng chỉ
cần nghĩ sắp được đến đó thì mọi cảm giác tiêu cực đều tan biến.
Trên chuyến bus đường dài, tôi cảm thấy mình cứ lảo đảo, đầu thì ko ngừng lắc lư. Thật khó chịu !
Vật lộn với cơn say xe sau hai tiếng ròng rã, cuối cùng cũng tới trạm bus gần cô nhi viện rồi.
Ba người chúng tôi xách lỉnh kỉnh một đống túi lớn, đi bộ khoảng năm phút là sẽ tới nơi .
Tâm trạng ai cũng cực kì háo hức.
Nơi này đã được cải thiện rất nhiều rồi ! Những còn đường đất ghồ ghề chắc chẳng ai còn nhớ nữa .
Còn có cả trường học Nhân Ái đã đi vào hoạt động gần 5 năm. Các trẻ em
xung quanh đều tới đây học. Dù là miễn phí nhưng chất lượng giảng dạy
đạt tiêu chuẩn, trang thiết bị thì đầy đủ và hiện đại.
Tập đoàn Khánh Phong thật là tuyệt ! Tất cả đều được họ đầu tư một cách tuyệt đối !
Lại nghĩ tới anh…Tôi cảm thấy thật sự rất ấm áp.
Vừa thấy cánh cổng màu xanh biển, tôi với Trúc Vũ liền hét lên đầy phấn khích và chạy thật nhanh.
Cô nhi viên bây giờ thật là đẹp và tiện
nghi ! Đón tiếp chúng tôi là những khuôn mặt quen thuộc đầy phúc hậu và
vương chút khắc khổ.
Những người mẹ ấy gặp chúng tôi thì xúc động, nước mắt cứ tự nhiên rơi xuống.
Chúng tôi cũng ôm chầm lấy họ.
- Ôi, lâu lắm rồi ko thấy mấy đưa.
- Tụi nhỏ nhắc bọn con nhiều lắm !
- Con cũng rất nhớ mọi người .
- Mạnh Vũ lớn quá ! Càng ngày càng điển trai.
- Trúc Vũ cao hơn được một chút này. Con bây giờ để tóc ngắn rồi à ?
- Ôi , Vy Anh của chúng ta chẳng cao thêm chút nào cả ! Cũng ko thay đổi gì ! Cứ như con nít mãi thế này !
- …
Chúng tôi đặt những túi quà ở một góc, các mẹ thấy vậy thì cau mày :
- Trời ơi. Mấy đứa lôi cả siêu thị tới đây à ?
- Sao nhiều thế này ? Bọn con lại chiều hư lũ trẻ rồi !
- Nào, theo ta ra sau nghỉ ngơi chút nào.
Ba người chúng tôi chỉ cười từ chối. Đến đây là đập phá cơ mà ! Sao có thể lãng phí thời gian vào việc nghỉ ngơi cơ chứ !
Các mẹ dẫn chúng tôi đi thăm quan một chút.
Ko khí nơi đây thật yên tĩnh và trong lành . Tâm trạng cũng tự nhiên mà thả lỏng đầy thoải mái .
Đi qua những căn phòng mà vẫn ko thấy ai, chúng tôi bắt đầu đặt câu hỏi :
- Bọn nhỏ đâu rồi ạ. Sao vắng thế này ?
- Hôm nay chủ nhật mà, bọn nhỏ ko được nghỉ ạ ?
- À, lũ nhỏ được nghỉ. Nhưng đều đi biểu diễn văn nghệ ở thị trấn rồi. Chỉ còn mấy đứa loắt choắt ở nhà thôi.
- Tụi nó mà biết các con tới nhưng ko được gặp, lại khóc mấy ngày cho xem.
- Haha. Bọn con cứ tưởng sẽ làm một vụ bất ngờ lớn cho các bạn nhỏ chứ.
Mạnh Vũ cầm một bức tranh lên, kinh ngạc :
- Tranh này là bọn nhỏ vẽ ạ ?
- Ừ. Tụi nó vẽ đấy. Đây chỉ là một số thôi, còn lại chúng ta cất khỏi hư rồi.
Tôi cũng phải thốt lên :
- Đẹp thật ! các bạn nhỏ nhà mình giỏi thế này !
- Phải cảm ơn tập đoàn Khánh Phong. Họ rất tốt. Cái gì cũng sẵn sàng cung cấp đầy đủ và tạo điều kiện cho tụi nhỏ.
Nghe các mẹ nói chuyện này, Trúc Vũ ko ngừng nháy mắt với tôi làm tôi lại nghĩ vẩn vơ !
Ko biết anh ấy bây giờ đang làm gì ? Lại bận việc rồi !
Dạo một vòng quanh cô nhi viện, các mẹ
để chúng tôi tự chơi. Mọi người vẫn chưa nói cho các bạn nhỏ biết có
chúng tôi tới vì sợ chúng tôi sẽ mệt bởi lũ loắt choắt ấy.
Nhưng chẳng ai trong ba người chúng tôi nghĩ như vậy ! Chúng tôi chủ yếu là tới thăm các em ấy mà !
Vừa bước tới gần khoảnh sân sau đã nghe thấy những âm thành ồn ào của trả con nói còn chưa rõ tiếng.
Sáu bạn nhỏ đang chụm đầu chơi gì đó rất tập trung, vẫn ko biết đến sự có mặt của ba người chúng tôi.
Xem nào ! À, hóa ra là các bạn ấy đan