à quá đáng, tên hác ám này phải mau lấy Thiên Kim để cô chị gái chua ngoa đó trừng trị. Cô nghĩ trong đầu rồi cười thầm.
- Trần Minh Trí, hôn sự giữa anh và đại tiểu thư nhà tôi mong anh hãy nói cho rõ ràng ra. Bây giờ tôi phải về nhà, không tiếp chuyện hai người được. Tôi sẽ đi taxi về, không cần ai phải chở tôi về cả.
- Không, cô phải về với tôi. - Ken nắm láy tay cô kéo về phía mình mà lên tiếng.
- Tôi sẽ đưa cô về Trịnh gia - Minh Trí cũng kéo tay còn lại của cô về phía anh.
Cô còn chưa biết phải làm sao thì có tiếng nói phía xa vọng tới.
- Minh Trí, thật trùng hợp. Ôi, Hà My chị và các bạn đi tìm em khắp nơi, thì ra là chạy ra đây sao.- Thiên Kim từ xa đi tới, vẻ mặt giả dối lên tiếng.
- Dạ, em hơi nhức đầu nên dự định về trước, thấy mọi người đang vui vẻ nên không muốn chị và các bạn mất đi hứng thú.
- Em mệt sao, sao lại không nói để chị đưa em về.- Sao đó quay sang nhìn Minh Trí mỉm cười. - Anh có thể cho chúng em đi nhờ về Trịnh gia.
- Không phải chúng ta đi xe của nhà mình sao? - Cô nhìn Thiên Kim hỏi.
- Bác tài xế đang chở mẹ đi công việc rồi, chị dự định sẽ gọi taxi về, thật may gặp được Trần thiếu gia đây.
- Được, mời 2 vị tiểu thư xinh đẹp lên xe. - Minh Trí nhìn về phía KEn hơi cười lên tiếng.
Cô còn đang chần chừ, thì Mai Linh và Kiều Linh đã lên tiếng.
- Này Kim, sao lại bỏ lại chúng tôi.
Bắt lấy cơ hội cô cười nói: Như thế này thì xe hẳn không đủ chỗ rồi, chị và 2 bạn đi nhờ Trần thiếu gia về, em sẽ đón taxi theo về.
- Tôi sẽ đưa cô ấy về, anh hãy đưa Thiên Kim tiểu thư và các bạn cô ấy về. - Ken liền kéo tay cô đi về phía xe mình.
Minh Trí thấy vậy liền nhìn theo, anh lại không có hành động gì. Mở cửa xe cho Thiên Kim và MAi, Kiều Linh rồi lên xe chạy về phía khu biệt thự.
- Này, anh bỏ tay tôi ra. Tôi sẽ không đi với anh.
- Cô ghét tôi lắm sao. Hả? - Ken nhìn cô có vẻ giận dữ hỏi
- Anh… tôi… tôi không ghét anh.
- Được, mau lên xe, tôi sẽ đưa cô về, tôi hứa sẽ không bỏ con giữa chợ nữa.
Cô biêt hắn ta sẽ làm mọi cách khiến cô phải lên xe nên đành lên xe của hắn, không phải dằn co ngoài đường mọi người để ý sẽ không hay.
Trong xe Ken,
- Vì sao cô lại giấu tôi? Ken lạnh lùng hỏi.
- Vì sao tôi phải nói cho anh nghe? - Cô hỏi lại
- Khi tôi nói cô là Osin, châm chọc thân phận của cô. Lúc ấy cô xem tôi là một thàng hề trong mắt cô sao? - Ánh mắt Ken có vẻ giận dữ
- Tôi không hề nghĩ như vậy. Chỉ là tôi đã nói, không mốn dính dáng đến anh nữa. Tại sao anh cứ xuất hiện trước mắt tôi.
- Cô còn yêu hắn ta?
- Anh nói ai cơ?
- Người yêu cũ của cô - Hoàng Minh.
Cô cúi mặt không trả lời, sao hắn ta lại nhắc đến tên anh chứ. Làm lòng cô lại chùn xuống như vậy, khoé mắt cay xè nhưng lại không muốn hắn thấy cô khóc. Rồi hắn sẽ châm chọc cô.
- Sao lại không trả lời?
- Việc đó anh không cần phải biết? Anh có thể đừng nhắc đến anh ấy được không?
- Hắn ta đối với cô như vậy, cô vẫn còn lưu luyến sao?
- Tôi đã nói anh đừng nhắc đến mà? - Nói rồi, cô không thể kìm chế nữa, từng giọt nước mắt đã lăn xuống gương mặt của cô.
Nhìn cô khóc, Ken không nói nữa, xe tiến về phía biệt thự Trịnh gia trong im lặng của cả hai người.
- Cảm ơn anh đã đưa tôi về.
- Không mời tôi vào nhà cô sao? -
- Thật không tiện, tên Minh Trí chắc đang ở trong ấy, nếu muốn để khi khác tôi mời anh đến chơi. - Cô thật không muốn rắc rối thêm, hai tên này có vẻ không ưa nhau.
- Được, tôi đi trước. - Anh cho xe dời đi.
Cô vào nhà đã nhìn thấy Minh Trí đã ngồi trong phòng khách. Trời đã bắt đầu tối đi, người cô mệt mỏi, đầu vẫn còn nhức nhói. Cô dự định sẽ lên thẳng phòng mình, vừa đi đến câu thang thì Minh Trí gọi
- Nhị tiểu thư, tôi đang đợi cô.
Cô quay lại nhìn hắn:
- Thật xin lỗi, tôi không được khoẻ, không thể tiếp anh được.
- Tôi cần thông báo một số việc liên quan đến hôn sự này, cô cũng e là có liên quan.
Hừ, cái tên chết bằm này, hắn với Thiên Kim cưới nhau thì cưới đi. Đang mệt mỏi như vậy mà còn kéo vào chuyện không liên quan đến cô. Cha mẹ cô lên tiếng.
- Hà My, con lại đây ngồi một chút. - Mẹ cô dịu dàng gọi.
- Dạ. - Cô đáp lời mẹ.
Minh Trí nhìn cô, sau đó nhìn sang Thiên Kim đang nhìn hắn mà mỉm cười. Cô bước đến phía ghế trống mà ngồi xuống, sau đó quay mặt đi như không quan tâm những gì hắn sắp nói.
- Cậu Minh Trí, có việc gì cần nói với chúng tôi. - Ba cô lên tiếng.
- Thưa hai bác, về việc hôn sự này, cháu muốn huỷ.
- Câu nói cái gì, hôn sự này là do người lớn quyết định, không phải nói huỷ là huỷ được. - Cha cô tức giận nói.
- Hôn sự này thuộc về đời trước, thật ra cháu không thiết tha. Cha cháu cũng đã đồng ý huỷ hôn. - Anh vẫn lạnh lùng nói.
- Cậu có thể cho chúng tôi