ên người anh.
Đội nhiên Minh Trí rời bờ môi của cô, khẽ nói vào đôi tai của cô: Nhị tiểu thư, cô đang kích tình trước mặt tôi sao.
Rin bỗng giật mình trước lời nói của anh, cô mở to mắt, lí trí áp đảo liền đẩy Minh Trí ra: Á, tôi… tôi xin lỗi, anh mau tránh ra. Nhưng bàn tay vừa động vào bộ ngực trên người anh liền bị kích động mà cáng lúc càng khó chịu.
Minh Trí cũng nóng ran trong người khi nhìn thấy thân thể bé nhỏ trắng mịn này, anh không muốn trêu chọc cô nữa mà chủ động hôn cô thêm một lần nữa,. Lúc đầu cô hơi vùng vẫy nhưng thuốc trong người Rin lại tăng lên một cơn kích động, thân thể cô khô nóng, nụ hôn của hắn làm cô cảm thấy bớt khó chịu trong thân liền từ từ mà đáp trả. Lần này anh không bá đạo hôn cô mà thật nhẹ nhàng như đùa giỡn trên đôi môi đầy sự kích tình.
Minh Trí từ từ loại bỏ hết tất cả những vật cản trở trên người của cả hai, bàn tay không yên phận liền sờ nắn trên bầu sữa căng tròn trên người cô, rồi từ từ cuối xuống dùng đầu lưỡi của mình mà hút lấy nơi phấn hồng trên người cô. Cô mơ màng như bị thiêu đốt, cô biết điều gì đang xảy ra nhưng không thể nào chóng lại được, cô đang hưởng thụ những gì hắn đang triền miên trên thân thể mình.
Anh cứ thế mà triên miên trên thân thể của Rin, hai bàn tay cứ thế mà cọ sát trên hai bầu sữa nóng trên cơ thể Rin khiến cô phải kêu nhỏ ra tiếng trên bờ môi. Cô như không thể kìm chế nỗi nữa, tất cả lì trí đã dùng cạn, hai bàn tay cô luồng qua phía sau hắn mà ôm lấy cơ thẻểrắn chắc này. Bỗng nhiên cô cảm giác đôi bàn tay hắn đang nắm lấy đôi chân mình khẽ tách ra, rồi một cơn đau phía hạ thân khiến cô kêu lên.
- Đau, dừng lại. Minh Trí, anh mau dừng lại.
Minh Trí nhìn giọt nước mắt từ khoé mắt cô mà rơi xuống, hai bàn tay đã nắm chặt nệm trên xe, anh không vội vàng mà nhẹ nhàng hơn đưa cả hai thân thể hoá thành một.
Ngoài trời gió thổi càng mạnh, từng chiếc lá khô cuốn trôi về phía trước, không biết chúng sẽ bị cuốn đi đến nơi nào? Một nơi có thể làm cho cuộc đời của chúng tốt hơn hay đen tối hơn là do cơn gió làm chủ. Trong xe, một nam một nữ triên miên chưa biết đã bao lâu, hai cơ thể nóng hực không muốn dừng lại mà cứ thế ôm siết nhau, họ không phải hai con người đang yêu nhau và cuộc đời cô gái ấy sẽ đi về đâu khi trao lần đầu của mình cho một người đàn ông không phải người chồng đang có hôn ước.
Suốt một đêm triền miên trên xe, cả cô và anh đều thấm mệt. Cô cứ thế nằm trên người anh mà ngủ say như được được nằm trên một chiếc nệm ấm áp, bàn tay to lớn của anh cũng ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô. Họ cứ thế như những người yêu nhau mà ngủ cho đến khi mặt trời lên cao.
Rin thức dậy thì thấy mình đang nằm trong một chiếc xe, cơ thể đau nhức không muốn cử động. Cô dường như đang muốn ngủ tiếp thì bỗng nhớ đến những chuyện đêm qua tựa như một giấc mơ, nhìn xuống thân thể mình không còn một mảnh vải, chỉ che tạm bợ một chiếc áo da qua người.
- Á á á aaaaaaaaaaaaaa. - Cô hét
- Nhị tiểu thư, có việc gì sao. - Minh Trí đang ngồi phía trước nhìn cô mà nói.
- Anh… hôm qua, anh…. - Cô nghẹn lời, hai mắt đã thấm nước.
- Hôm qua tôi đã giúp cô giải độc.- Anh lạnh lùng trả lời
- Tôi… anh…. - Cô không biết phải nói gì.
- Quần áo cô đây, bộ đầm hôm qua của cô đã bị những tên kia xé rách. - Anh lạnh lùng đưa cho cô một túi đồ.
Buổi sáng thức dậy, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế, dùng chiếc áo da che chắn cơ thể cô, sau đó gọi điện cho Trần Hậu chuẩn bị một bô quần áo cho cô thay. Nhớ lại đêm hôm qua ở cùng một chổ với cô gài này, liền không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào.
- Tại sao còn không mặc vào? - Anh nhìn chằm chằm khi cô cứ ôm lấy thân thể mà không cử động.
- Anh… anh cứ nhìn chắm chằm tôi, sao tôi có thể thay. - Hai mắt ngấn lệ mà nói.
- Hôm qua không phải cái gì cũng thấy rồi sao, nhị tiểu thư cần gì phải e ngại. - Anh nhìn cô khẽ cười như không.
- Anh… mau quay mặt sang nơi khác cho tôi. - Cô tức giận.
Minh Trí mỉm cười rồi quay mặt sang nơi khác. Thân thể của Rin mỏi rã rời, cô nhanh chóng mặc vào bộ quần áo mà anh chuẩn bị liền nói: Sao anh biết tôi mặc size gì mà mua vừa vặn vậy - Vừa nói xong liền hối hận.
- Tôi dùng tay đo. - Minh Trí cười nham hiểm
- Anh… đồ hạ lưu. - Cô tức giận nhìn anh.
Sau khi cô mặc xong quần áo, anh ra hiệu cho Trần Hậu vào vị trí lái xe như bình thường, cô nhìn anh liền nói
- Hôm qua cảm ơn anh đã cứu mạng tôi khỏi bọn họ.
- Bây giờ cô đã là người của tôi rồi, không cần phải nói cảm ơn. - Anh không nhìn cô mà đáp
- Ai… ai là người của anh. - Cô bất ngờ nhìn Minh Trí.
- Chuyện đêm qua, tôi với cô triền miên đến gần sáng. Không phải cô không còn nhớ gì chứ, có cần tôi phải nhắc lại.
- Đêm qua vì tôi bị bỏ thuốc, tôi… tôi….là...
- Cô định nói mình là con dâu nhà Phạm gia? - Anh cười khinh bỉ. - Họ sẽ chấp nhận cô khi biết những gì đêm qua chú