>- Không, không phải thế - Dương bất ngờ hơi lùi về phía sau, mặt đỏ ửng như vừa
ăn phải ớt cay. - Ế, không phải sao mặt chị đỏ thế kia - được thể nó càng cố
tình trêu chọc Dương làm mặt cô đã đỏ bây giờ lại càng "chói lóa"
hơn.
Cảm thấy mình bị chịu lép vế để cho con nhóc này trêu chọc nhiều quá, Dướng lấy
lại bình tĩnh cũng trêu chọc lại nó.
- Vậy còn cậu nhóc ngồi bên kia, em định giải thích thế nào đây?
- Em với cậu ấy không còn quan hệ gì cả - nó quay mặt đi vẻ mặt buồn bã.
Bất thình *** h hắn từ đâu chui tọt vào giữa hai chị em đang nói chuyện (hờ hờ,
ông này vô duyên thật =.=").
- Em với An Anh là người yêu chị ạ - nói rồi hắn bế bổng nó lên rồi bước ra cửa
để lại Dương đang ngồi ngẩn tò te không hiểu vấn đề.
Ra đến cửa, nó vùng vẫy đánh hắn liên tiếp đòi hắn thả xuống
- Thả em xuống, anh làm gì vậy?
- Sao lúc đấy em lại nói chúng ta không có quan hệ gì?
- Em...... - nó ngập ngừng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Em không nói anh không thả em xuống.
- Được rồi được rồi em nói. Em thấy anh với Linh.....
- Em.... Sao em cứ hiểu lầm liên tục vậy chứ. Anh với Linh không có quan hệ gì
cả, bọn anh chỉ là đối tác làm ăn, vì phép lịch sự nên anh mời cô ta đi ăn thôi
- lúc này hắn đã đặt nó xuống.
- Anh ấy ngượng thôi, chứ thực ra chúng tôi là người yêu - Linh từ đâu bước ra
khoác tay hắn.
Hắn chưa kịp nói gì thì đã nhận được ánh mắt hình viên đạn của nó.
- Vậy thì chúc mừng hai người nhé - nó xòe tay ra trước mặt Tiêu Linh bắt tay rồi
bước đi.
Hắn định đuổi theo nhưng lại bị Tiêu Linh giữ lại.
- Anh làm gì vậy? Nên nhớ, tôi với anh vẫn còn bản hợp đồng chưa kí xong, tôi
làm thế cũng là để giúp anh thoát khỏi con nhỏ đó thôi.
Vậy là hắn đành bất lực để Tiêu Linh kéo vào trong. Dương nhếch mép cười nói ngắn
gọn một câu rồi cũng bước đi.
- Cũng đến lúc em phải ra mặt rồi, An Anh ạ! 3 tháng sau:
- Dạ thưa giám đốc, chiều nay chúng ta có cuộc hẹn với bên công ty An Dương.
- Được rồi, anh ra ngoài đi, cảm ơn anh đã nhắc - hắn nói rồi ngả người ra sau
ghế, rồi như nhớ ra điều gì đó hắn lại ngồi thẳng dậy - à mà khoan đã....
- Có chuyện gì thưa giám đốc?
- Công ty An Dương? Giám đốc là......?
- À, tôi cũng không rõ lắm, cô giám đốc này mới lên, nhưng nghe nói rất có tài
năng, trong vòng một tháng đã đưa công ty vươn lên ngang tầm với công ty ta.
- Vậy à, cô ta bao nhiêu tuổi?
- Hình như năm nay cô ấy mới học lớp 10.
- Lớp 10? Cô ta tên gì?
- Hiện tại chưa ai biết tung tích của cô ta, chỉ biết cô ta có biệt danh là
Death.
- Death? Thần chết sao? - hắn ngờ vực hỏi - được rồi, anh có thể đi.
An Dương? Có phải em không An Anh?
**************
- Dạ thưa giám đốc, khách đã tới.
- Được rồi, anh xuống trước đi tôi sẽ xuống sau.
Hắn mặc áo và bước xuống đại sảnh. Và hai người con gái trước mắt khiến hắn phải
bất ngờ. Không ai khác đó chính là An Anh và Dương. Nó bước lên phía trước xòe
tay ra trước mặt hắn. Hắn cũng bắt tay lại.
- Đây là lần đầu tiên tôi được gặp giám đốc của công ty LS, thật vinh hạnh cho
An Dương chúng tôi - đôi mắt sắc xảo của nó nhìn xoáy vào hắn. Nó bây giờ không
còn là An Anh như ngày nào nữa.
- Lần đầu tiên sao? - hắn nhíu mày hỏi.
- Đúng. Xin hỏi giám đốc đây đã gặp chúng tôi rồi sao?
- À, không - hắn ấp úng dời tay nó.
- Vậy chúng ta có thể bàn về hợp đồng rồi chứ.
- Ừm.
Nó và hắn ngồi xuống. Nó lấy trong túi ra một tờ giấy.
- Đây là hợp đồng về khu đất ở Bà Triệu mà chủ tịch Phong đã kí duyệt cho thư
kí của tôi. Bây giờ chỉ cần giám đốc kí một chữ thì khu đất đó sẽ chuyển nhượng
lại cho chúng tôi.
- Khu đất này...... Sao có thể, chủ tịch chưa hề thông qua các cổ đông. Tôi
chưa thể kí được.
- Vậy thì tôi buộc phải thông qua ngài chủ tịch, xin lỗi đã làm phiền giám đốc.
Mong rằng sau này chúng ta lại có cơ hội hợp tác - nó đứng dậy, khóe miệng nhếch
lên một nụ cười nửa miệng rồi bước đi.
- Khoan đã......
- Còn việc gì sao? - nó quay người lại nở một nụ cười xã giao.
- À không, anh Toàn, tiện khách - hắn nói rồi bước về phòng.
Sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy chứ. An Anh - thực ra em đang làm gì vậy.
Ở một nơi nào đó ở Hà Nội cũng đang có một con người theo đuổi suy nghĩ của
riêng mình. Nó ngả người ra sau ghế, chiếc limo đang dẫn nó đến một khách sạn.
Chiếc xe đỗ lại, nó bước xuống nhìn bao quát toàn khách sạn. Không ngờ mẹ nó quản
lí một nơi sang trọng thế này. Cũng đủ để thấy rằng mẹ rất thoải mái khi không
có nó. Nhưng nó đâu thể bỏ qua dễ dàng như vậy được. Nó bước vào trong khách sạn.
- Cho hỏi cô cần gì ạ? - cô tiếp tân cất giọng nhẹ nhàng hỏi nó.
- Cô làm ơn cho tôi gặp quản lí - nó mỉm cư