The Soda Pop
Nhóc To Gan Đấy

Nhóc To Gan Đấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327695

Bình chọn: 7.00/10/769 lượt.

u nên tôi tỏ ý muốn chăm sóc em.

-Hết từ rồi hả ?

-Tôi đâu có biết.

Mai siết chặt tay tôi, hỏi :

-Cho tôi hỏi, hai người ngang tuổi nhau mà sao lại xưng "anh", "em" ?

-À, Tiểu Huệ bảo tôi là bạn của anh Tiểu Huệ nên lớn hơn và xưng là "anh", "em".

Mai phụng mặt, lời nói có ý giận dỗi :

-Khờ quá.

-Sau tôi mới về khoe với cha chuyện đó và đã hiểu ra…

-----Quá khứ-----

Tôi ngã người xuống chiếc giường ở bệnh viện, tự hào nói với cha :

-Cha, con đã hứa với Tiểu Huệ là sẽ lấy em ấy làm vợ đấy.

Cha tôi nhíu mày lại, có vẻ không bằng lòng. Ông hỏi :

-Con có hiểu từ "kết hôn" là gì không ?

Tôi liền cắt nghĩa cho cha nghe :

-"Kết hôn" là chung sống với một người con gái suốt đời và phải chăm sóc người đó. Con đã hứa sẽ kết hôn với chị Trân và Tiểu Huệ nên con sẽ chăm sóc họ cẩn thận.

Cha tôi lắc đầu, ông giảng giải cho tôi hiểu :

-"Kết hôn" là sống với người mình yêu thương nhất đến trọn kiếp, cùng với người đó chia ngọt sẻ bùi.

-Yêu thương nhất ? Ý cha nói là phải "kết hôn" với mẹ à ?

-Không phải, yêu đây là yêu một người không có quan hệ máu mủ với mình.

Tôi chẳng hiểu mô tê gì cả. Cha tôi lại giảng giải tiếp :

-Khi nào con gặp một người con muốn chia sẻ tất cả tâm sự với người đó, được ở bên người đó. Con hiểu không ?

Tôi lắc đầu. Cha tôi phải vò đầu bứt tai rồi vỗ tay :

-Khi con ở bên Tiểu Huệ, con thấy thế nào ?

-Bình thường. – Tôi đáp.

-Khi Tiểu Huệ cười với người con trai khác, con thấy thế nào ?

-Vui cho em ấy. – Tôi nói.

Cha tôi liền bảo :

-Vậy Tiểu Huệ và Trân không phải là cô dâu của con sau này.

Cha tôi chỉ cần nghe tôi nói vậy mà phán ngay, kỳ vậy ? Tôi hỏi :

-Tại sao vậy cha ?

-"Cô dâu" thật sự của con là người làm cho con rung động con tim khi nhìn thấy, khi ngồi gần nói chuyện, con sẽ kể hết mọi chuyện về mình với cô ấy và sau này con sẽ không thể giấu cô ấy một chuyện gì.

-Như cha với mẹ ấy ạ ?

Cha tôi xoa đầu tôi, mỉm cười :

-Một khi con gặp cô bé nào làm con rung động thật sự, đấy mới chính là "cô dâu" của con.

"Cô dâu" là người làm mình rung động à ? Gì thế này ? Trong trí óc tôi lại hiện ra cô gái năm nọ đang lọ mọ tìm chiếc nhẫn dưới sông. Đôi mắt trong veo và làn da trắng hồng ấy đột nhiên làm cho tim tôi loạn nhịp. Rồi đến nụ hôn ấm áp (nhớ là hôn trên má nhé). Một cảm giác lạ len lỏi trong trái tim tôi, nó làm tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tự dưng tôi muốn gặp cô ấy quá !

-Con trai, con đã bị rung động rồi à ? – Cha tôi làm động tác đánh gió trước mặt tôi.

Tôi chối :

-Đâu có !

Cha tôi nở nụ cười được sao chép nguyên bản từ Lupin :

-Yên tâm đi con ! Ở tuổi này yêu sớm cũng đâu có sao.

Tôi đỏ cả mặt. Tôi không thể giấu ông cha già này được, bèn khai ra hết chuyện tìm nhẫn. Tôi thở dài :

-Nhưng hình như chuột lai trâu lớn tuổi hơn con.

-Có sao đâu ! – Cha tôi phẩy tay. – Khi con hoàn toàn chinh phục được cô nàng thì tuổi tác là chuyện nhỏ. Cha với mẹ đây này.

-Sao ạ ?

Mẹ tôi đẩy cửa bước vào. Mẹ mỉm cười. Khi mỉm cười, trông mẹ rất xinh đẹp nhưng tại sao khi ở bên ông già này lại cười đẹp nhất nhỉ ?

-Hai bố con đang nói chuyện gì thế ?

-À, anh đang tư vấn cho thằng ngốc này – Cha ký đầu tôi – một số chuyện riêng tư.

-Ông già… - Tôi nghiến răng.

Tôi hất tay cha ra, bỏ ra ngoài.

Ra thế. Kết hôn là sống với người mình yêu thương nhất. Và người đó không phải là Trân hay Tiểu Huệ. Mà là… cô bé dễ thương đó. Tôi tỏ tình sai người rồi. Đáng lý ra phải nói với con chuột lai trâu ấy mới đúng. Trễ quá !

Khoan, tôi phải xin lỗi Tiểu Huệ và chị Trân chuyện này mới được.

-----Hiện tại------

-Sau khi tôi giải thích mọi chuyện, chị Trân liền quên ngay chuyện đó.

Mai gật đầu :

-Không sao, nhỏ cũng vô tư lắm.

-Nhưng khi tôi nói chuyện này với Tiểu Huệ thì… cô bé thật sự rất sốc.

-----Quá khứ-----

-Anh nói dối ! Anh đã hứa với em rồi mà. - Tiểu Huệ đứng bật dậy.

Giẫm nát cả hoa, em ấy có vẻ giận lắm. Tôi lựa lời nói cho Tiểu Huệ hiểu :

-Anh xin lỗi, anh hiểu sai chuyện này nên hứa càn với em, anh không biết từ này nhạy cảm đến thế.

-Anh nói gì vậy hả ? Anh coi em là gì mà đùa cợt như thế. - Tiểu Huệ hét lên. – Anh có biết lời nói ấy quan trọng với em thế nào không ?

-Anh xin lỗi…

Đôi mắt xanh của em tuôn ra dòng lệ long lanh như suối đầu nguồn. Tim tôi quặn đau, nhưng từ bấy giờ tôi luôn xem em như em gái, không nghĩ em sẽ cho tôi cảm giác như cô ấy. Tôi phải nói sự thật.

-Anh phải hiểu là em không xem anh như anh trai mình. - Tiểu Huệ hít vào để lấy sức nói cái gì đó – Em rất thích anh mà.

-Anh biết…

Tôi gật đầu, cố gắng kì