nh phố này đang đợi. Ta được phái đến đón cậu, vậy thôi!
_Có việc gì mà đón tôi?- Duy dao động. Cậu bắt đầu hiểu ra, kẻ kéo xe này đang nói thật.
_Ta ko biết gì hết. Ta chỉ biết rằng, thủ lĩnh đang chờ cậu đến. Ở bên cạnh ông ta, cũng có 2 người đến từ thế giới của cậu. 1 cô gái nhỏ và 1
thằng bé hôi hám xấu xí.
Duy lập cập bước lên xe. Sự chuyển động êm ái. Cậu nhắm mắt thư giãn đôi chút cái thân thể đói mệt rỗng hoác.
Nhưng đầu óc cậu thì đầy ắp ý nghĩ rối loạn.
_ Cuối cùng thì cậu cũng đã tới!
Trong phòng khách lạnh cóng, vị chủ nhân của toàn nhà lớn ngồi trên 1 chiếc
ghế da mềm sang trọng. Ánh sáng yếu ớt từ bức tường kính lớn chiếu vào
phòng, nhưng dừng lại trước khi chạm vào chân ghế khiến chủ nhà chìm
khuất trong bóng tối lờ mờ. Căng hết mắt, Duy mới nhìn thấy người vừa
lên tiếng. 1 người đàn ông trẻ, có lẽ chỉ hơn cậu chưa đầy chục tuổi,
mặc bộ suit đen nghiêm trang, với chiếc chemise lụa sang trọng đồng màu. Điểm nhấn duy nhất trên bộ trang phục là chiếc nơ bướm đỏ sẫm đến mức
cũng gần như hóa thành màu đen. Ông ta thuộc loại người vóc dáng nhỏ
thó, chỉ chừng mét sáu là cùng. Nhìn đôi giày da mềm sáng loáng nhưng
thon nhỏ đặt trên nền sàn thì biết, Duy nghĩ nhanh. Cậu cố gắng nhìn
gương mặt của thủ lĩnh bóng đêm, nhưng ko thể. Thứ ánh sáng chiếu vào từ bức tường kính chỉ dâng lên ngang ngực ông ta rồi dừng lại. Ông ta nói
tiếp:
_Cậu biết lí do vì sao ta gọi cậu đến đây, đúng ko?
_Tôi đến đây ko vì ông gọi. Tôi đến, để cứu Ghi và Hoàng, những người bạn của tôi.
_À, ta đã lập ra cái hành trình cứu bạn ghê gớm ấy, để cậu đến đây 1 cách
tự nguyện! – Tiếng cười khe khẽ, giễu cợt- Tại sao ta phải làm thế? Duy
nhất cậu trong những ứng viên tinh nhuệ mà ta muốn tuyển mộ vào đội ngũ
ko quyết đoán khi đến với ta. Cậu mạnh mẽ, rất can đảm. Nhưng, cũng quá
nhiều lưỡng lự.
_Tôi ko quyết đoán, vì tôi ko muốn ia nhập đội ngũ của ông!-
Duy dừng lại, rồi nói tiếp, thành thật- Thật ra, lúc đầu tôi cũng hào hứng.
Nhưng tôi đã nghĩ lại. Tôi hiểu, thật sự tôi muốn tôi là ai, tôi cần làm gì và
ko nên làm gì!
_Ta hiểu. Chính các suy nghĩ giằng co của cậu làm ta thích.
Người làm việc cho ta có cái đầu biết suy nghĩ và có cảm xúc luôn khiến ta
thích hơn là 1 kẻ chỉ biết hành động theo mệnh lệnh.
_Dù ông có thích tôi vì lẽ gì, thì ko đời nào tôi trở thành
người của ông, thế thôi. Tôi tới đây, trả ông hộp phấn ma thuật. Đổi lại, ông
hãy để cho Ghi và linh hồn của Hoàng được trở về nhà.
_Đơn giản vậy ư? Nếu ta ko đồng ý thì sao?
Cảm giác điên giận bùng lên, nóng rực trong Duy. Trước khi kịp
suy nghĩ thấu đáo, cậu đã thấy mình lao thẳng vào kẻ ngồi trước mặt. Bỗng, chân
Duy nhẹ hẫng. Thủ lĩnh bóng tối đứng vụt dậy. Cánh tay ông ta nắm ngay cổ, nhấc
bổng Duy lên. Tích tắc, mặt cậu ở sát bên trên gương mặt trắng bệch. Mắt cậu mờ
đi vì kinh hoàng khi đôi môi đỏ thắm của ông ta mấp máy ngay sát mặt cậu:
_Cậu chỉ có 1 lựa chọn. Hoặc theo ta, ký giao kèo máu. Hoặc
lũ bạn cậu phải trả giá!
_Các bạn tôi đang ở đâu?- Duy ngạt thở.
1 cú ném mạnh, Duy rơi thẳng xuống, sấp mặt trên sàn. Lúc
này, cậu mới nhận ra nền nhà lạnh cóng chính bởi nó là tấm kính thủy tinh mờ. Mặt
kia lớp kính, 1 hồ nước lớp xám trắng. Ngay dưới mắt cậu, bất thình lình, 1 bàn
tay áp mạnh vào kính, cầu cứu. Thêm 1 bàn tay nữa, tái mét, cũng bám chặt vào
kính. Rồi gương mặt Ghi, ko thể nhầm lẫn, sắp chìm hẳn xuống làn nước mờ đục.
_Mấy người sắp giết chết cô ấy! – Cậu chồm dậy.
_Cả Hoàng nữa, cũng sắp hết thời gian cứu chữa rồi. Suy nghĩ
nhanh lên nào!- thủ lĩnh ngồi lại trong chiếc ghế da, nói bình thản.
_Tôi đồng ý!- Duy gào to- Thả bạn tôi ra đi!
1 mũi nhọn xuyên qua làn da trên mấy mắt Duy, xoáy vào tận
đáy võng mạc. Nó đọng lại thành đốm sáng, nhói buốt. Hết sức cố gắng, nhưng Duy
ko sao mở mắt. 1 vệt nước mỏng ứa ra, chầm chậm chảy xuống 2 bên thái dương.
Khi cựa nhẹ, cậu nhận ra phía sau đầu đau điếng, như thể 1 cú ngã nào đó đã khiến
khối não của cậu long ra khỏi xương sọ. Mở mắt và ngồi dậy giống như 1 ý nghĩ mạo
hiểm. Duy đành nằm im.
Lúc này đây, khi ko cửđộng được, toàn bộ con người cậu giống
như 1 cỗ máy thu nhận hết thảy mọi âm thanh, ánh sáng, sự chuyển động xung
quanh hết sức tinh nhạy. Lót bên dưới cậu, rõ ràng là 1 thảm cỏ khá êm. Những
nhánh cỏ đang lớn lên, như muốn xuyên qua lớp vải áo, cọ vào da lưng. 1 vài âm
thanh rầm rì lẩn khuất đâu đó xuyên qua ống tai, tạo nên các rung động mơ hồ
trên màng nhĩ. Nắng ấm và sáng như 1 tấm chăn phủ trên người cậu, mỗi lúc 1
sáng hơn. Và hình như có tiếng thở của ai nữa, ngoài cậu… Chỉ có điều, cậu ko
thể làm gì. Việc duy nhất Duy có thể thực hiện là gắng sức khôi phục lại trong
trí nhớ những việc đã diễn ra, 1 cách chậm rãi, từng chi tiết 1. Chợt, Duy nhớ
ra, đã xảy ra 1 cú va chạm thật sự. Mạnh. Đến mức khi cậu rơi xuống chạm đất,
cơn choáng váng bùng lên, làm cậu ngất đi, bao nhiêu thời gian trôi