Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nơi Ấy Có Anh

Nơi Ấy Có Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3214511

Bình chọn: 7.00/10/1451 lượt.

g lời:

- Mình thích bạn.

- Bạn gạt mình, người bạn thích là Minh Nhật, mình đã thấy hai người ôm nhau rất thân mật – Lâm Phong cười đau khổ nói.

Nhưng cậu vừa dứt lời thì Ngân Hằng đã nhón chân đặt môi mình lên môi cậu.

Khi hai đôi môi chạm vào nhau, một cái gì đó như bùng nổ, máu dường
như lưu thong nhanh hơn, vô cùng gấp gáp, khiến cho tim Lâm Phong đập
mạnh không ngừng. Hai mắt cậu chớp lien tục nhìn vào đôi mắt dịu dảng
của Ngân hằng, như muốn chìm vào đó, không muốn rời ra.

Gương mặt Ngân hằng đỏ bừng bừng, cô ngượng ngùng xấu hổ rồi khỏi môi Lâm Phong, khàn giọng nói nhỏ:

- Mình không gạt bạn.

Lâm Phong nhìn hai tay siết lại của Ngân hằng chờ đợi phản ứng của
cậu mà bấu chặt lấy nhau đến sâu qua da thì lòng cảm thấy đau, muốn đau
thay cô.

- Thật sao?

Ngân Hằng gật gật đầu.

Lòng Lâm Phong như được một cơn gió mát thổi qua, như mùa hoa đang nở rộ, vui sướng và hạnh phúc kéo đến. Cậu kéo Ngân hằng lại sát mình, run run nói:

- Có thể nói lần nữa không?

Ngân Hằng gật đầu rồi nhìn thẳng mắt Lâm Phong nói, cách tốt nhất để người đó tin tưởng mình là nhìn thẳng họ.

- Mình thích bạn.

Nụ hôn của Lâm Phong bèn rơi xuống bờ môi cô, ngọt ngào và êm dịu.

Hai tay của Ngân hằng bám lấy vạt áo trước ngực cậu, giữ cho bản thân trụ vững. Hơi thở hai người nguyện vào nhau.

Đây là một nụ hôn đầu thật sự, một nụ hôn trao và đáp của tình yêu.
Cả hai người theo bản năng, hé mở vành môi bắt đầu quyến luyến nhau qua
nụ hôn.

- Á …

Ngân hằng khẽ kêu lên một cái rồi rời khỏi môi Lăng Phong. Cả hai
nhìn nhau có chút xấu hổ. Nụ hôn đầu còn chưa có kinh nghiệm nên hai
người va răng vào nhau.

Lần này Lâm Phong kéo Ngân hằng sát vào cậu rồi khẽ nói:

- Lần này mình sẽ cố gắng.

Ngân Hằng xấu hổ gật đầu, từ từ khép mi mắt lại. Lâm Phong lần nữa
phủ xuống môi Ngân hằng, cậu đánh lưởi vào trong vòng miệng của Ngân
hằng, say sưa cuồng quét bên trong, quấn lấy nhẹ nhàng chiếc lưỡi ướt át của cô.

Tình yêu bắt đầu.

Mặt cả hai đều đỏ lựng, nhìn nhau một cái rồi nhanh chóng quay đi.

- Trời cũng mát rồi, xuống dưới chơi đi – Ngân Hằng bèn lên tiếng.

Lâm Phong gật gật đầu từ từ rút tay khỏi vòng eo Ngân hằng rồi giúp cô leo xuống. Nhưng leo lên dễ, leo xuống khó. Cuối cùng Lâm Phong bước xuống giang hai tay về phía Ngân hằng gọi:

- Nhảy xuống đi, mình đỡ bạn cho.

Ngân Hằng ái ngại, nhăn mặt sợ hãi, nhưng nhìn ánh mắt của Lâm Phong, cô cảm thấy cậu có thể đỡ cô nên tin tưởng buông tay hít sâu nhảy xuống. Lâm Phong quả thật là đỡ được cô, nhưng cô lại mất thằng bằng, cuồi cùng ngã lên người Lâm Phong.

Lâm Phong cảm thấy một sự mềm mại chứa đựng một hương vị ngọt chạm vào môi cậu, như có một luồn điện xẹt qua khiến môi cậu tê rần. Môi cô nhỏ hồng , chứa đầy hơi thở thom ngát cũng đầy nóng ấm khiến tim cậu đập loạn cả lên, tay cậu bất giác siết chặt eo cô hơn. Muốn cố giữ mãi mãi cảm giác này.



Cuối cùng cũng đến ngày thi cuối học kỳ, tất cả những học sinh đều trở nên căng thẳng và lo lắng. Chỉ còn một
môn cuối cùng nữa mà thôi. – Thế nào…thế nào rồi ….bà ( ông ) làm bài được không? – Giọng oang oang của mấy đứa con trai con gái hỏi ầm ĩ.

– Chỉ có thể nói một câu :” Đã cố gắng
hết sức, nhưng rất tiếc ….bệnh nhân không qua khỏi , à quên bài thi quá
khó nên ….” – Bảo Duy làm vẻ mặt trầm trọng đáp.

– Thôi đi mày, làm được thì làm, không
được thì thôi, đừng có làm cái bộ mặt như đưa đám thế – Sơn Hải lo lắng
cho bạn nhưng vẫn mắng.

– Haha…yên tâm đi, dù sao, năm nay tao
không đội sổ là được. Chủ yếu là thằng Phong kìa, nằm trong top 30,
không biết nó có làm nổi không? – Bảo Duy nhăn răng cười làm như thi cử
chẳng có gì đáng ngại với cậu, dù thi rớt vẫn không hề gì.

Lâm Phong cũng vừa ra khỏi phòng thi của mình, Bảo Duy và Sơn Hải lập tức kéo đến bên cậu lo lắng hỏi:

– Sao rồi…thi tốt không? – Bảo Duy nuốt nước bọt cái ực nhìn vẻ mặt căng thẳng của Lâm Phong lo lắng.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt căng thẳng của hai
đứa bạn thì phì cười rồi giơ hai ngón tay làm biểu tượng chiến thắng giơ ra trước mặt hai đứa bạn, hớn hở cười đắc chí. Mấy bài thi cậu đều làm
rất tốt, tuy có thể điểm không cao, nhưng có thể nói là không tệ chút
nào.

– Đi ăn mừng thôi – Sơn Hải vui vẻ reo lên.

Lâm Phong quay đầu nhìn về phía phòng
thi của Ngân hằng muốn cùng cô đi ăn mừng kết thúc kì thi, đã thấy Ngân
Hằng đứng dựa tường trước cửa phòng thi như chờ đợi ai đó. Vừa định bước đến thì thấy Ngân Hằng đã bước đi, Lâm Phong chợt khựng lại. Người Ngân Hằng chờ chính là Minh Nhật, cả hai cùng sóng đôi đi, vừa đi vừa trao
đổi đáp án, Minh Nhật thỉnh thoảng nghiêng đầu sáp lại gần nhìn tờ giấy
ghi đáp án của Ngân Hằng.

Lâm Phong trầm mặc buồn bã, nụ cười đắc ý khi làm bài thi tốt cũng biến mất, không còn hứng thú gì cả. Bảo Duy
thấy vậy liền vỗ vai bạn mì