Disneyland 1972 Love the old s
Nói Cho Em Biết Làm Sao Để Hết Yêu

Nói Cho Em Biết Làm Sao Để Hết Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326964

Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.

xuống bờ vai cô. Cô cảm nhận được anh khóc , anh đang khóc , lần đầu tiên cô chứng khiến một người lạnh lùng , nguy hiểm như anh khóc. Cô quay lại vòng tay ôm chặt lấy anh , khóc nức nở.

- Hức... hu....em ghét ... anh ... tại sao bước vào trái tim em ... hưuuuuk.... em ghét , hận anh .... hức hức ....anh là đồ bá đạo , lạm dụng...- Tats cả ngư vỡ ào trong nức nở , cô đã nói hết tâm trạng hiện tại mà không hề suy nghĩ.

- Anh làm gì mà em nói anh bá đạo ? - Anh rất xúc động trước những gì cô nói bừa rồi.

Cô đẩy anh ta xa người mình , không biết từ bao giờ cô lại có đủ dũng khí lên án anh, giường như cô đã trở về con người thật của mình khi còn là một đứa trẻ hạnh phúc , hồn nhiên , vui vẻ.

- Anh tự mình quyết định việc mình đính hôn mà không có sự đồng ý của em !

Anh ngây người trước lí luận của cô , nhưng cũng có vách để trị cô :

- Néu anh hỏi ý kiến em , em sẽ đồng ý ?

- Không ! - Cô hét lên mặt chau lại nhìn anh.

- Thế thì quyết định của anh là đúng ! Thế lí do gì em nói anh lạm dụng ? - Anh được nước càng lấn tới , thì ra lúc cô giận dữ cũng rất đáng yêu.

- Anh trả lợi dụng chức quyền bắt em theo ý anh , làn con rối cho anh chỉ đạo à? - Dường như cô đã thay đổi hoàn toàn so vói thường ngày , làm Anh phải ngạc nhiên.

- Được rồi ! Coi như anh sai anh xin lỗi em được chưa? Giờ em muốn anh làm sao em mói tha cho anh ?

Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nở một nụ cười tinh quái , nhẹ giọng đặt điều:

- Em không muốn kết hôn sơm thôi! Anh phải nghe theo em! Mọi việc đều phải nghe!

- Dược thôi nhưng anh muốn em dọn đến ở nhà anh !

- Ưm...-Cô cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

- Giờ em muốn đi đâu anh đi cùng em! - Anh khoác vai cô, cúi xuống nở một nụ cười đặt một nụ hôn vào má cô.

- Ở đây ! Ngắm hoàng hôn ! - Cô cảm thấy đây mới là chính mình, hạnh phúc của cô thực sự đã đến.

Anh kéo cô vào một nhà hàng hải sản , cô muốn ở đay đến bao lâu cũng được nhưng trước tiên phải ăn lo trước đã.

__________________________

Hai người cùng nhau ngắm nhau ngồi ngắm cảnh hoàng hôn , cô ngửa cổ nhìn anh cười tươi.

- Anh thấy , hình như em đang thay đổi thì phải!

Anh véo mũi cô , cười bông đùa , hôm nay cô biết nói ra những lời oán trách anh , cô còn cười nhiều nữa , khi ăn cơm còn biết lành chanh với anh ,...

- Em không phải thay đổi....... mà là trở về con người thật của em ... cảm ơn !

- Chuyện gì ?

- Cảm ơn anh đã mang hạnh phúc đến cho em lần nữa !

- Ngốc !

Anh cúi xuống hôn lên má cô , mỉm cười bẹo má cô một cái yêu thương.

Mặt trời đã xuống đến mặt biển , anh đứng dậy trên tay bế bổng cô lên , tiến về phía bờ biển.

-Anh làn gì vậy ? - Cô thắc mắc khi anh đang tiến theo nước biển , lúc này nước biển đã ngập đến gần cổ hai người. Anh dừng lại , mỉm cười ấp áp với cô ...

- Em nhìn phía kia đi !

Cô quay đầu làm theo và vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy mặt trời dang nằm trên mặt nước như một quả trứng khổng lồ , đỏ rực.

- Đẹp đúng không ?

- Ưm....

- Chỉ cần em thích bất kể cái gì anh cũng có thể cho em!

Cô vòng tay ôm cổ anh càng chặt hơn , cô nâng người hôn lên môi anh thay cho lời cảm ơn. Chưa bao giờ cô hạnh phúc như lúc này , hạnh phúc khi có anh bên cạnh , yêu thương , nuông chiều cô.

Cả hai đợi đến khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống biển mới quay về. Cô quyết định sẽ bên anh mỗi ngày.

@@@@@@********@@@@@

- Chị Cẩm Tú ! Chị nhất định phải đến thăm em thường xuyên nhé! - Cô ôm Cẩm Tú vào lòng.

- Tất nhiên rồi ! Chị sẽ ở đây sàn sàng giúp đỡ em mỗi khi em cần ! Chị sẽ nhớ em lắm đó!

- Em cũng vậy !

- Thôi nào ! Lại khóc nữa rồi ! - Anh đứng bên cạnh vỗ vai cô kéo cô vào lòng an ủi.

- Hix......anh có phải em đâu mà anh biết ! - Cô nói bằng giọng Hương dỗi.

- Được rồi ! Khuya rồi! Mau về kẻo muộn ! - Cẩm Tú thúc giục.

- Ưm.......- Cô gật đầu , sau đó bước vào xe , anh chạy sang bên kia ghế người lái.

- Tạm biệt !

- Cẩm Tú chúng tôi về trước ! - Anh cũng dơ tay chào Cẩm Tú như một người bạn.

Chiếc xe lăn bánh chìm vào dòng xe tấp nập trong đêm. Cô ngoái đầu lại nhìn lại nơi đây , chính nơi đây chỉ trong vài tháng thôi nhưng đã có những giây phút ấm cúng nhu được ở nhà.

- Em sao vậy ? Sao lại khóc nữa ! - Anh quay sang nhìn cô nói bằng giọng ôn nhu , trầm ổn.

- Không sao ! - Cô đưa tay quyệt nước mắt quay lại mỉm cười cói anh.

Phải cười thế chứ ! - Anh xoa đầu cô , quay lại tập chung lái xe.

Cô cảm thấy mình càng ngày cang thích cười với người khác nhưng cô nhận thấy mình cũng khóc rất nhiều.

@@@@@@•••••••••@@@@@@



Cô được mọi người trong biệt thự vô cùng kính trọng như vị nữ chủ vậy. Do lạ nhà lên cô không dậy từ sớm , bướcxuoongs nhà đ