XtGem Forum catalog
Nói Cho Em Biết Làm Sao Để Hết Yêu

Nói Cho Em Biết Làm Sao Để Hết Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326711

Bình chọn: 8.5.00/10/671 lượt.

hái Na nghẹn lời.

Hiếu Thiên tức giận vung tay tát cho cô ta một bạt tai, khiến cô ta ngã nhào ra ghế sofa , khoé miệng hằn lên vệt máu đỏ....

- Cô lên nhớ đây mới là cảnh cáo ! Nếu cô còn động đến Băng Đồng thì sẽ không đơn giản như vậy đâu.

Nói xong anh quay người bỏ đi luôn , để lại cho Thái Na một mình khóc nức nở , ánh mắt đầy bi ai , gánh thù.

__________@___@__________

Băng Đồng mệt mỏi mở mắt nhìn xung quanh , đây là đâu ? Băng Đồng chưa đạt chân đến đây bao giờ. Không khí u ám , mờ ảo , bầu trời nặng nề mây xám , lớp sương mù mờ ảo bám quanh những vẫn nhìn rõ sự chết chóc nơi đây. Cây cối khô héo , những chiếc lá rụng láu ngày bị gió thổi sào sạc tựa các bộ phim kinh dị cô đã xem. Không có dấu hiệu gì của sự sống , hay có ai đó ở đây. Băng Đồng tiến về phía trước , cô biết đâu có người nhưng khi chạy tới nơi, cô hoảng hồn vì màu nước làn màu đỏ thẫm của máu tanh nồng , ngửi thui đã muốn ói.

- Oẹ....- Cô quay sang một bên ôm bụng nôn khan một hồi lâu.

Đáng sợ ! Thật sự đáng sợ.....

Cô không muốn ở đây nữa , cô muốn thoát khỏi đây , cô muốn về nhà ! Băng Đồng lắc đầu , chạy về hướng lúc trước , nhưng càng chạy thì cô càng không biết đây là đâu , thật sự không lối thoát.

- Băng Đồng! Băng Đồng! - Là ai đang gọi tên cô , giọng nói này rất quen , đúng rồi là giọng của mẹ.

- Mẹ.....mẹ ơi.....mẹ ở đâu? - Cô gọi lớn hết thảy sức lực còn lại đều dần dần vào hơi thở.

- Tiểu Đồng ! Mẹ ở đây! - Giọng nói càng ngày càng gần cơ hồ ngay nên tai.

Băng Đồng quay người về phía dòng sông lúc nãy mẹ đang đứng bên kia dòng sông , gương mặt mộc mạc đang tươi cười dang tay đón chào cô.

- Tiểu Đồng!

- Mẹ! - Băng Đồng muốn sang ngay bờ bên kia để ôm lấy mẹ.

- Đứng lại , con đừng bước tiếp nữa , đừng theo mẹ! Hãy quay lại đi , vì con còn phải giúp mẹ chăm sóc cho em con ! - Mẹ tha thiết đau đớn.

- Mẹ,....- Băng Đồng rất muốn rào nhưng có một sức lực nào đó đã giữ cô lại , không cho cô bước tiếp , nó là thứ gì thì cô không biết.

- Sống tốt nhé con yêu ! Giúp mẹ chăm sóc tốt cho Băng Di! - Giọng nói của mẹ xa dần, xa dần gần như tiếng vang vọng rồi cả hình bóng mẹ cũng mờ dần vào màn sương rồi mất hẳn.

Băng Đồng vô lực ngất đi , trong tiền thức chỉ còn một màu đen mù mịt.

..................

Hiếu Thiên vừa đẩy cửa bước vào phòng bệnh , đặt đòi xuống bàn cá nhân, anh ngồi xuống cầm cánh tay gầy , trắng ngần của cô , áp bàn tay cô vào má mình như để cảm nhận hơi ấm của cô.

- Vợ à! Bao giờ em mới chịu tỉnh dậy ? Em cứ thế này anh sẽ buồn lắm !

Hiếu Thiên nhỏ giọng thì thầm bên tai cô, anh tin cô sẽ nghe được những lời mình nói. Cô đã hôn mê ba ngày rồi , bác sĩ nói không vó gì bất lợi nhưng sao cô vẫn chưa chịu tỉnh.

________@__@________

Băng Đồng lang thang trên một cánh đồng hoa dại rất đẹp , khung cảnh thơ mộng như thể thiên đường vậy. Cô nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy những cánh hoa phiêu lãng rơi giữa bầu trời , miệng không khỏi tháng thốt lẻn tiếng ngạc nhiên , thích thú.

- Chị.....chị....

Giọng trẻ con vang lên ngọng líu khiến cô phải quay lại nhìn. Đứng trước mặt cô lúc này là đứa bé mỉm cười ngước đôi mắt long lanh nhìn cô.

- Chị.....chị qua đây chơi vói tiểu Di đi chị ! - Đứa trẻ kéo kéo váy cô nũng nịu.

Cô không cần suy nghĩ mà gạy đầu luôn, đúng đứa trẻ này là tiểu Di của cô , cô rất nhớ nó. Vậy là trên cánh đồng hoa dại vang lên tiếng cười hồn nhiên trong sáng của hai thiên thần.

- Chị! Em phải đi rồi! - Đứa trẻ vừa nãy vẫn cười tươi , lúc này đây lại ủ rũ , buồn rầu , luyến tiếc.

- Em đi đâu? Chị đi cùng em! - Băng Đồng vấn dịu hiền vói đứa trẻ kia.

- Không! Em chỉ đi một thời gian thui ! Em hứa sẽ gặp lại chị....hihi- Đứa trẻ buông bàn tay cô ra, rồi vụt mất , như chưa hề tồn tại , mọi thứ lại chìm vào yên tĩnh như lúc đầu cô đến.

Băng Đồng nhận ra ánh sáng lấp lánh phát ra từ chiếc vòng cổ đá quý dưới chân , cô đang định cúi xuống nhặt thì nó cũng biến mất , như đứa trẻ vừa rồi , cô hốt hoảng nhớ ra mọi thứ.

- Băng Di! Băng Di! Tiểu Di ! Em ở đâu? Đừng dọa chị ! Tiểu Di....- Cô vội vàng chạy dài tìm nhưng không biết nên tìm ở đâu nữa.

.....Hiểu Thiên đang nắm chặt bàn tay cô thì giật mình khi phát hiện ra các ngón tay cô đang nắm chặt tay mình.

- Aaaa!!!.....- Băng Đồng mở bừng mắt nhận ra trước mắt mình là một nơi xa lạ, toàn một màu trắng.

-"Em tỉnh rồi!?" - Hiếu Thiên hỏi bằng chất giọng cực kì ôn nhu , ánh mắt nhìn cô có chút đau lòng.

Băng Đồng có chút mệt mỏi nhìn trần nhà , cổ có chút đau vì vết thương , cô vẫn im lặng không mở lời. Điều này khiến Hiếu Thiên có chút lo lắng , anh đưa tay bấm nút gọi bác sĩ.

- Băng Đồng! Em sao vậy? Thấy trong người như thế nào rồi?

Hiếu Thiên cầm tay cô áp lên má mình , bàn tay ấm áp có chút dễ chịu.