Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi

Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326130

Bình chọn: 7.5.00/10/613 lượt.


-Jan cô không được ngủ, cố gắng lên nhất định phải ra khỏi đây_hắn lên tiếng

Bỗng 1 con hổ tiến tới chỗ tụi nó

Gruw Gruw!!! tiếng gầm của hổ làm mặt đứa nào đứa nấy tái hẳn đi

Khánh bế xốc Jan lên

-chia ra chạy_Khánh hét lên

Sức chạy của người sao bằng hổ được, không hiểu sao chú hổ này luôn bám sát nó, đến đường cụt nó lôi ra con dao bấm luôn bên người ra

*đoạn này gọi hổ là nó, còn nó là Ji

“đành liều vậy” giữ lại bình tĩnh Ji chạy lại lộn nhào lên lưng nó đâm tới tấp lên lưng, bụng nhưng lại càng làm nó giận giữ nhồm người dậy làm nó văng ra va đập mạnh bụng, cố gượng dậy đấu trực diện với nó trên người Ji giờ toàn móng vuốt, trên người đã thấm đầy máu, cánh tay rách 1 đường dài dường như đã kiệt sức đành tùy theo số trời

***

-chạy đi_hắn lao tới đấm mạnh vào đầu chú hổ, vật lộn với chú 1 hồi

Gruw Gruw!!! chú hổ đã bị thương nhưng vẫn không tha cho 2 đứa nó

-Yaaaaaaaaaaa_nó dùng sức lực cuối cùng dùng chân nhắm vào đầu chú hổ đá mạnh, chú hổ văng ra chạy mất

-phù!!! đau tim chết mất_nó thở hổn hển

-hổ cũng phải sợ cô_hắn dù mệt vẫn trêu chọc nó xé chiếc áo sơ-mi trên người băng vết thương lại cho nó

-xì kệ tôi, mà Khánh với Jan đâu_ngồi được 1 lúc hắn và nó mới phát hiện ra đã lạc Khánh và Jan.

-Jan với Khánh, bị lạc rồi_nó gần như đã hoảng Jan đang bị thương mà

-bình tĩnh lại, tìm lối thoát trước rồi quay lại tìm họ_tai nó như ù đi, ở lại đây rất nguy hiểm để họ ở lại sẽ mất mạng mất

-tin tôi được chứ_hắn nhìn thẳng vào mắt nó trấn an, nó gật đầu rồi theo hắn đi tìm lối ra nhưng đi mãi đi mãi vẫn không thấy gì chỉ quay lại nơi xuất phát, rõ ràng đây là 1 mê cung.

Đi mãi đi mãi vẫn không tìm được lối ra

-xin chào, đã gặp lại rồi_tiếng ông ta lại vang lên

nó với hắn vẫn không trả lời đứng im 1 chỗ lắng nghe

-có bất ngờ muốn dành cho 2 ngươi

Ông ta nói xong 1 chiếc màn hình tự động được mở ra sau bức tường đập vào mắt nó là hình ảnh Khánh và Jan bị trói bất động, trên trán cả 2 đẫm máu, trên người bầm dập những vết hằn mặt Jan vẫn còn hằn đỏ 4 vệt hồng trên mặt do bị tát

-ông muốn gì, thả họ ra_nó gào lên mắt hằn lên những tia đỏ

-bình tĩnh cô bé, muốn đổi mạng thì đến đây ta sẽ thả cô cậu này ra

-được_nó và hắn không do dự trả lời nhanh chóng.

-vậy đi theo tôi_một cậu con trai đeo mặt nạ trên người cũng là 1 bộ đồ đen truyền thống của căn nhà bước ra từ bức tường phía sau tiến lại chỗ nó dẫn bọn nó đi đến căn phòng dưới tầng hầm.

“giọng nói với dáng người này rất quen” nó thầm nghĩ. Nhanh chây gạt chân người con trai phía trước dùng khủy tay khuých mạnh vào lưng cậu ta, 1 màn đo sàn ngoạn mục và đẹp mắt.

-cô nhanh thật_hắn nhún vai mỉm cười rồi tới gỡ chiếc mặt nạ người con trai đó ra

-là Hân sao_nó cười khẩy_cậu tiếp cận tụi tôi là vì chuyện này

-nếu tôi nói là đúng_Hân đứng dậy mở cửa mặc dù người đang đau ê ẩm

-vào đi_nghe theo lời cậu ta hắn và nó bước vào

-chúc may mắn_3 câu cuối mà nó có thể nghe được trước khi cửa bị đóng

Đèn bật mở chưa thích ứng được ánh sáng nó nheo mắt khó chịu không hề biết tới thái độ của hắn hiện giờ chỉ nhìn trân trân vào Jan Khánh và người đàn ông đứng tuổi qua chiếc kính trong suốt nó như bất động

Hắn run runn cầm trên tay chiếc dao mà Hân vừa nãy đã đưa cho hắn và 1 mảnh giấy “trong phòng chỉ đủ oxi cho 1 người giết cô ta đi”

-còn đứng đấy làm gì, phá kính cứu họ ra_nó kéo tay hắn nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì, quay lại thấy mặt hắn lạnh băng tim nó hơi nhói lại thái độ này là gì.

-cô bé còn mong cậu ta sẽ giúp cô sao haha_ông ta cười man rợ nhìn nó cười nửa miệng

Nó nhíu mày khó hiểu, chưa kịp phản ứng đã thấy chiếc dao sáng bóng kề sát cổ mình, nó bất ngờ nhìn hắn thái độ vẫn vậy bất cần như cô chẳng là gì đáng bận tâm.

-trong phòng chỉ đủ oxi dành cho 1 người, cậu ta sẽ sống nếu giết cô

Lời ông ta như ngàn mũi tên đâm vào tim nó

-Vì sự sống mà quên bạn bè anh là con người vậy sao, nực cười thật vậy mà tôi lại đã từng mình nghĩ thích con người như anh, tôi KHINH_nó cười khẩy nhìn cậu như thách thức.

-cô nghĩ cô là ai thưa Vũ Thảo Nhi, vì cô mà tôi bỏ mạng ở đây sao cô mơ mộng quá rồi đấy_hắn nhếch mép đầy khinh bỉ nhìn nó.

-còn không mau giết cô ta_lão ta gằn giọng

Hắn dồn nó vào phòng kính

-cô nói thích tôi vậy là đủ rồi, chạy ra khỏi đây đi_hắn mỉm cười hôn phớt lên đôi môi anh đào của nó.Trong tờ giấy còn có “dồn cô ta vào trong phòng kính đóng cửa lại cô ta sẽ chết trong máu và cậu sẽ sống”. Hắn đẩy nó ra dường như hiểu ra chuyện gì nó cố chạy vào ôm lấy hắn không buông

-có chết thì cùng chết

Mắt nó ngấn lệ cửa tự động đóng lại máu từ trên tuôn xối xả vào 2 đứa nó trời đất tối sầm lại vậy là hết.

Như


pacman, rainbows, and roller s