chào tạm biệt ba người mới đón taxi đi.
Về đến Hàn Lâm cũng đã 7h10' Thừa Tuyết chỉ ở trong lòng cầu trời khấn phật mong anh chưa về.
Thừa Tuyết lén lút đi vào phòng khách vừa mới đặt chân vào thì phía trước đã truyền tới giọng nói già dặn nhưng nghiêm khắc.
-Cô về trễ 10' phải quỳ trước nhà 10'.
Thừa Tuyết nhăn mặt ngẩng đầu nhìn, đó là người phụ nữ khoảng 40 ngoài thân hình hơi mập thôi chứ không quá mập. Trên gương mặt ngoài gắt gỏng khó chịu ra thì chỉ có nghiêm khắc.
-Bà là ai?-Thừa Tuyết nhíu mày nhưng vẫn dùng thái độ kính trọng
-Ta là quản gia ở Ngự Biệt Uyển, thím Lý.
-Vậy thì sao bà lại chạy đến đây?
-Thiếu gia kêu ta đến trông chừng cô.
-Bà bà...
-Gọi ta bằng thím Lý, nhìn ta già lắm sao mà gọi bằng bà bà.
-Thím Lý, cháu chỉ mới vi phạm hôm nay thôi...
-Không có chuyện xin tha, không quỳ ta sẽ gọi thiếu gia.
Thừa Tuyết thảm thương nhìn thím Lý, nhưng mà khuôn mặt bà ngoài khiêm khắc kiên định ra thì không có hai từ "mềm lòng". ThừaTuyết cúi đầu mặt bí xị đi ra ngoài cửa.
-Nhìn là biết dạng nịnh nọt.-thím Ly bổ sung thêm một câu rồi quay người vào trong bếp
Thừa Tuyết tức nhưng mà không nói lại được, chưa bao giờ cô thấy một người nào như thím Lý, cô mà nịnh nọt sao? Được, sau này cô không về trễ, không làm gì sai cũng không nói gì xem xem bà còn nói gì cô được.
-Quản gia ở Ngự Biệt Uyển thì ở bên đấy đi, chạy qua Hàn Lâm làm gì. Nhậm Tử Phàm, có cần khắt khe vậy không?-Thừa Tuyết quỳ trước cửa nhà miệng nhỏ không ngừng lầm bầm
Trong lòng chính là rất bất mãn, chửi mắng anh vô lời.
Thừa Tuyết nhìn đồng hồ canh đúng 10' liền đứng lên, chân chỉ hơi tê, 10' mà làm khó được cô sao? Còn lâu.
-Lên thay đồ rồi xuống ăn cơm, thiếu gia hôm nay không đến đây.-thím Ly từ trong bếp đi ra nói
Anh không đến. Qúa tuyệt rồi.
-Thím Lý, cháu không đói. Lúc nãy đã ăn với bạn rồi.-Thừa Tuyết vui vẻ hẳn
Thím Lý chau mày, cô gái này vừa nghe tin thiếu gia không đến thì vui vẻ còn hơn gặp được thần tiên, không lẽ cô ta không như những người phụ nữ kia?
Thừa Tuyết chạy lên cầu thang được ba bốn bậc thì dừng lại, ngoáy đầu nhìn thím Lý nói: "Thím Ly, có thể chuẩn bị giùm cháu chén cơm cùng một ít đồ ăn không?"
-Cô dùng làm gì?
-Có việc ạ, thím Lý yên tâm, cháu không đổ bỏ đâu.
Cười với bà một cái sau đó liền nhanh nhảu chạy lên phòng.
Một lát, Thừa Tuyết thay đồ xong liền chạy xuống bếp, thím Lý đã chuẩn bị một chén cơm cùng dĩa đồ ăn, Thừa Tuyết lấy thêm một ly nước trắng bưng đi.
-Nè, cô đem đi đâu?
-Hmm... cho bạn ạ.-Thừa Tuyết ngẫm nghĩ một lát rồi đáp
-Bạn?
-Phải, là bạn cháu.
Thừa Tuyết cười tươi tắn sau đó bưng mâm đồ đi.
Thím Lý liền hiếu kì đi theo sau.
Thừa Tuyết đi đến phía sau biệt thự, xa xa xuất hiện một căn nhà kho, bên ngoài cửa có hai vệ sĩ.
-Thiếu chủ căn dặn bất cứ ai cũng không được đem cô cho cô ta.-vệ sĩ đưa tay ra chặn cô lại
-Kể cả tôi cũng không được sao?-Thừa Tuyết khó chịu ngẩng đầu nhìn bọn họ
-Tiểu thư, cho dù cô là gì của thiếu chủ, không lệnh của ngài ấy chúng tôi không thể mở cửa.
-Mọi trách nhiệm tôi chịu. Thế nào đã có thể mở chưa?-Thừa Tuyết giương ánh mắt đen kiên định nhìn bọn họ
-Cái này... thật xin lỗi, chúng tôi không thể mở.
-Được, tôi sẽ điện thoại cho anh ta, nếu anh ta tức giận thì hai anh tự lãnh hậu quả.-Thừa Tuyết nói sau đó liền giả vờ lấy điện thoại trong túi ra
-Tiểu thư... chúng tôi mở.
Bọn họ không có gan làm thiếu chủ tức giận, nếu không hậu quả khó lường. Cô gái này lời nói tự tin như vậy, hẳn là người được thiếu chủ coi trọng.
Thừa Tuyết nhoẻn miệng cười, để điện thoại cất vào túi.
Thím Lý đi theo phía sau, trong nháy mắt liền cau có lại, thiếu gia căn dặn bà mọi hành động của cô gái này phải báo cáo cho anh biết, chuyện này có nên nói hay không?
Ổ khóa được mở ra, Thừa Tuyết liền nhanh chóng đi vào trong, bên trong tối đen như mực, duy chỉ có một chiếc cửa sổ hình vuông nhỏ cao gần bốn mét được lồng bằng những thanh sắt chiếu một chút ánh sáng vào.
Thừa Tuyết nhìn Tâm Nhi ngồi co ro ở một góc tường tăm tối, đau lòng tiến lên.
-Tâm Nhi, chị có đem cơm cho em nè.-Thừa Tuyết đặt mâm cơm xuống
-Tiểu thư, sao chị lại đến đây? Nhỡ thiếu chủ biết chắc chắn rất tức giận.-Tâm Nhi nhìn thấy cô thì lo lắng nói
-Giờ phút này em còn lo cho chị sao? Nào, ăn cơm nhanh đi.-Thừa Tuyết cầm chén cơm lên đưa cho Tâm Nhi
-Tiểu thư, chị thật tốt với em.
-Em thật là... chị phải xin lỗi em mới đúng, đều do chị hại em. Em yên tâm, hôm nay Nhậm Tử Phàm không về Hàn Lâm đâu.
-Tiểu thư, Tâm Nhi sau này nhất định sẽ theo tiểu thư, ngoài tiểu thư ra Tâm Nhi không theo ai cả.
-Tâm Nhi, chị cũng không ở lại đây lâu. Đừ