à già ghẻ nhà thằng điên đó.
Đứng đợi trước cái cổng màu xám mới chỉn chu lại nhưng vẫn tróc sơn do thằng Exdi nổi hứng tự kỉ đứng cào là một đứa con nhà đại gia - một đứa
"trông như thằng gay" - với vẻ mặt buồn xo. Nó có vẻ ngạc nhiên khi thấy cả lũ.
-Tìm tớ làm gì? - Thàng Exdi không được tự nhiên khi thấy Madi. Và nó vẫn chưa chịu mở cửa.
- Sang thăm cậu. - Con bé cúi đầu ngắm đất, nói lí nhí, hình như đang thấy tội lỗi đầy đầu.
Thái độ của nó làm thằng Exdi được thể chảnh lên tận mây xanh:
- Cảm ơn, chưa chết đâu!
- Thằng này, mày làm gì mà ghê thế? Mở cửa cho bạn vào đi, làm như thăm
tù không bằng! - Tôi đứng cạnh thấy cảnh "lâm li bi đát" nản quá bèn
chen vào. Thằng này nên tận dụng cơ hội đi chứ.
- Đúng đó! - Thằng Thuận đạp Exdi qua một bên, mở cửa cái "cạch" bằng
chìa khóa vừa móc được trong túi khổ chủ. Chẹp, thời đại này toàn dân
móc túi nghiệp dư.
- Kệ bọn mày! - Thằng Exdi không chịu hợp tác, phủi chăn cái "soạt" rồi bước vào trong. Cái thái độ gì vậy kìa?
- Đồ điên! - Con Liên lầm bầm chửi theo rồi cười niềm nở với Madi - Vào chơi đi! Nó nói thế nhưng không nghĩ gì đâu.
Con này làm như biết tuốt ấy, Madi chơi với Exdi từ nhỏ chả lẽ nó không
hiểu cái tính điên khùng của thằng đó sao? Hiểu rõ nữa là đằng khác, lần này thì đúng là Exdi không được vui thật.
- Không vào đâu! - Madi cười nhạt, chán nản nhìn theo thằng bạn. Có lẽ đến lúc này nó phải bỏ cuộc thôi.
Lằng nhằng thật, tôi bước ra lôi nó vào.
- Làm gì thế? Không vào đâu! - Nó phản đối, đoạn ngồi hụp xuống như muốn ăn vạ.
- Đã đến rồi thì vào đi chứ, chả lẽ đi về? - Tôi thôi không kéo nó nữa, khuyên bằng giọng có vẻ chân thành.
Chả hiểu nó nghĩ gì mà lại ngồi tự kỉ ngắm kiến bò, kết một câu chết tiệt:
- Exdi không muốn gặp tớ.
- Vậy cậu nghỉ chơi nó luôn...
Con Liên còn chưa hỏi xong thì có tiếng thằng Exdi oang oang:
- Ê! Cháy hết cái bếp bọn mày ơi!!!
Mùi khét lẹt bay ra ngoài làm con Liên và Quạ đen loạn lên, chạy ầm ầm vào. Thằng Cường và Hùng cũng phóng theo.
- Thế tóm lại là có vào không để tớ đóng cửa? - Thằng Thuận bình chân
như vại hỏi Madi, nửa đùa nửa thật. Thàng này bị bệnh phũ phàng à?
- Không vào đâu! - Con bé đứng dậy, nhớ ra điều gì bèn hỏi - Mà Exdi có bị gì ghê gớm lắm không?
- Nhìn là biết, nó khỏe như trâu bò. - Tôi nhún vai - Thế bây giờ cậu đi về hả?
- Haizz...Biển người bao la nhưng không có ai thèm chơi với tớ. - Nó nói
như thể bà già, rồi cười dụ đỗ tôi - Hay cậu đi chơi với tớ đi BH, coi
như tớ đền!
Sặc, bảo tôi bỏ bạn theo gái hả? Nhưng mà nghe cũng có vẻ hay ho, con bé
này táo bạo đấy, dám cả gan cù rủ cả dân bệnh hoạn. Mà tất nhiên là nó
chỉ muốn xả stress với cả đền bù thiệt hại.
- Nghe cũng được. - Tôi gật gù, quay sang bảo thằng Thuận - Anh xé lẻ, mấy chú ở nhà vui vẻ!
Thằng Thuận cười man dại, ném cho tôi cái mũ bảo hiểm, không quên giơ hai ngón tay, ý nói: "đi hai về hai", thằng này thú quá.
Madi có vẻ phấn chấn, nó tra chìa vào em moto xinh xắn nãy giờ đứng bên cạnh, rồi nhảy lên, đội mũ vào.
- Xuống đi! - Tôi đá đá vào chân nó. Em này định giở trò gái chở trai à?
- Không, cậu ngồi sau đi! - Nó cười tí tởn.
Dân khoái đua xe bao giờ cũng vậy, không cho người khác điều khiển xe của mình.
- Vậy để xem cậu làm ăn ra gì!
...
Xuân Hà Nội lạnh giá. Bầu trời trong xanh. Dòng người qua lại vội vã. Phố xá đông vui. Những con đường đầy hoa, rộn rã tiếng cười. Nhưng tình hình
bây giờ chả khác bão cấp cao là mấy vì con bé này chạy xe kiểu bạt mạng, phóng vèo vèo vèo vèo, lạng bên này, lách bên kia. Chiếc moto như một
con rắn điên cuồng luồn lách giữa phố, đã vậy Madi còn hỏi tôi:
- Phê không?
- Phê lòi.
Câu đó là xạo nha, nói cho ẻm vui thôi nha, chứ cái tốc đọ này còn chậm lắm, phê con khỉ.
- Vượt đèn đỏ đi! - Tôi xúi dại nó. Đã chơi phải chơi hết mình.
Nó nghe lời thật, tăng tốc hơn nữa. Tiếng động cơ rú lên sảng khoái. Gió
lùa mạnh bạo, mát lạnh, rít lên như phẫn nộ với những kẻ thích chơi
liều. Nó đang buồn nên phóng càng lúc càng nhanh. Cứ đi kiểu này có ngày bỏ mạng như thật.
- Cậu thích trò này từ bao giờ? - Tôi hỏi nó.
- Năm lớp sáu.
Nó ham cười tự hào với "sự nghiệp" của mình mà suýt đâm vào chiếc ô tô
trước mặt, giỏi vậy đấy. Trời thương là nó phanh cái "két" lại kịp. Tôi
đã quen những vụ như này nên không bị đâm đầu tới trước, có điều cũng
nên lợi dụng một tí.
- Ê...- Nó thoáng giật mình khi tay tôi ôm lấy eo nó. Người nó vẫn ấm thật đấy, giống như đêm hôm nọ.
- Mất đà! - Tôi nhịn cười giải thích.
Thê mà nó gỡ tay tôi ra rồi mới phóng tiếp, chảnh như cờ hó!
Vừa đi vừa chém gió một hồi, tôi mới nhận ra là nó không hề có ý định dừng lại.
- Ê, tóm lại là cậu muốn đi đâu?
- Lang thang. -