Sự Nhầm Lẫn Diệu Kì

Sự Nhầm Lẫn Diệu Kì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210204

Bình chọn: 8.5.00/10/1020 lượt.

rưởng thành của bọn họ đều được lưu giữ vào trong ảnh.

Nhẹ nhàng nhảy xuống đất, cô gái đưa lưỡi dao qua từng khuôn
mặt trong bức ảnh. Nụ cười rực rỡ của cô gái hay nét mặt lạnh lùng điển
trai của chàng trai liền bị phá hủy. Thấy vậy, cô gái cười rộ lên sung
sướng nhưng khóe mắt lại dường như lấp lánh nước.

Nhìn chằm chằm
vào chàng trai trong ảnh, sự cô đơn và buồn bã trong mắt bỗng chuyển
thành sự độc ác đáng sợ, cô ta vừa xé tất cả bức ảnh vừa cười điên dại.

Căn phòng bỗng chốc tràn ngập tiếng cười rùng rợn và quỷ dị của cô gái.

Ngoài kia, mặt trời sợ hãi nấp vào đám mây. Ánh nắng liền rút khỏi mặt đất nhường đường cho bóng râm tiến đến.

Tiếng cười thánh thót và vui tai vang khắp căn phòng nhỏ màu xanh
dương. Bên phải gần cửa sổ có một chiếc giường đơn cũng màu xanh dương.
Bên cạnh là tủ kính sát tường đựng rất nhiều mô hình rô-bốt to nhỏ. Đây
rõ ràng là một phòng ngủ của bé trai.

Dưới sàn nhà sạch sẽ, một người phụ nữ luống tuổi và hai đứa trẻ đang chơi xếp hình.

Đứa bé gái cầm miếng xếp màu đỏ đặt vào chỗ thân cây thông. Bé trai thấy vậy vội la lên:

- Sai rồi, sai rồi. Thân cây phải là màu nâu chứ.

- Nhưng em cứ thích màu đỏ cơ. – Bé gái ngang bướng đáp.

Vậy là hai đứa bé bắt đầu xông vào tranh nhau, không ai chịu nhường ai.

Người phụ nữ nhìn hai cháu tranh nhau thì mỉm cười, xóa đầu bé trai nói:

- Hoàng, con nhường Ánh Dương đi, làm anh trai phải biết nhường nhịn em gái chứ? – Nói xong bà quay đầu nhìn bé gái cười khích lệ - Ánh Dương
rất sáng tạo. Có lúc không nhất thiết phải bắt chước giống hệt sách.

Bé gái nghe vậy hất cằm lên, kiêu ngạo nhìn anh trai cười đắc ý. Bé trai thì xị mặt, buông tay ra không tranh nữa.

Ba ngươi bọn họ cười đùa, cùng nhau ghép xong bức tranh phong cảnh đầy màu sắc.

Mấy giờ đồng hồ nhanh chóng qua đi, cuộc vui đã đến lúc tàn.

Đứa bé gái bước ra cửa, đứng bên cạnh cửa xe đã mở, chuẩn bị về nhà.

Người phụ nữ dắt tay bé trai lưu luyến nhìn cô bé.

Bé gái cười vui vẻ với bà nói:

- Hôm nay Ánh Dương chơi rất vui, con cảm ơn bà ạ.

Người phụ nữ cúi người về phía trước lại gần cô bé, vẻ mặt nghiêm túc hỏi:

- Vậy nếu bà muốn con đến đây ở với bà mãi thì sao?

- Căn nhà này rất đẹp, Ánh Dương thích….nhưng nó hơi lạnh lẽo và quá
rộng rãi, con vẫn thích nhà mình hơn. Mặc dù vậy…. con cũng muốn ở cùng
bà và những người thân của mình. – Đứa bé cười, lễ phép đáp, trong mắt
ánh lên tia mong đợi.

Người bà hiểu ý, không ép buộc nữa, cười
đáp lại bé nhưng không hứa hẹn gì. Bà cần thời gian suy nghĩ lại mọi
chuyện bởi có quá nhiều thứ vượt xa khỏi sự phán đoán của bà.

Cửa xe từ từ đóng lại, đứa bé vẫy tay chào tạm biệt tất cả mọi người.

Kéo nhẹ chiếc mũ đen trên đầu xuống thấp hơn, đôi tay ngăm đen, sần sùi của người tài xế quay nhẹ tay lái. Bánh xe chuyển động từ từ, đưa đứa
bé rời xa ngôi nhà.

Kính chiếu hậu phản chiếu hình ảnh bé trai
buồn bã chạy theo vẫy tay, vẻ mặt mếu máo, luyến tiếc nhìn chiếc xe đi
xa. Người phụ nữ bước đến xoa đầu cậu an ủi, ánh mắt bà cũng chứa tia
buồn rầu và mong chờ.

Ra đến ngoài cổng, không ai để ý chiếc xe rẽ sang bên phải rồi phóng vụt đi. Lái xe bình thản lướt nhìn đứa bé
đang ủ rũ cúi đầu qua gương chiếu hậu.

Trong một phòng vệ sinh
nào đó, một người đàn ông đang nằm yên lặng dưới đất, trên người anh ta
chẳng có gì ngoài chiếc quần đùi màu đen. Mái tóc rẽ đôi quê mùa bồng
bềnh rũ xuống mắt.

Sau khi ăn bánh xong, Như Tuyết và Minh Vương bước ra khỏi quán, lang
thang trên mấy con đường nhỏ quanh đó, mua vài thứ lặt vặt rồi trở lại
đường cũ, đi bộ về nhà.

Trên tay sách vài túi nhỏ, anh vừa đi vừa kể chuyện vui cho cô nghe.

Những người đi đường chốc chốc lại nhìn đôi trai tài gái sắc này.

- Một lần, có cô gái gọi đến bảo nhớ cậu ta chết mất và hỏi cậu ta có
nhớ cô không? Cậu ta liền cười cười nói nhớ. Nhưng khi cô ta bảo đến chỗ hẹn quen thuộc nhé thì cậu ta đớ người không biết ở đâu, đành ngớ ngẩn
hỏi lại cô ta là ai. Cô gái đó tức giận đến ngất tại trận luôn.Haha….
Mỗi lần nhớ lại vẻ mặt cậu ta lúc đó là anh cười muốn vỡ bụng. - Minh
Vương vừa nói vừa ôm bụng cười nắc nẻ.

Như Tuyết cũng cười chảy nước mắt hỏi:

- Tại sao anh ấy không nhớ ra nơi hò hẹn của hai người mà lại nói chuyện ngọt ngào như biết rõ vậy?

- Em không biết rồi, trong điện thoại của cậu ta luôn lưu tên tất cả
các cô gái là honey. Cậu ta nói như vậy sẽ không sợ bị gọi nhầm tên khi
nhiều người cùng gọi đến. – Anh bình tĩnh giải thích.

Nghe anh nói vậy, cô cười ha hả, vỗ vai anh ngưỡng mộ:

- Đúng là phục anh có người bạn như vậy. Anh Tiệp cũng thật ác độc… Rồi sẽ có ngày gặp phải địch thủ.

Nụ cười sáng bừng trên khuôn mặt Như Tuyết, hàm răng trắng với đôi môi
đỏ mọng tự nhiên. Những tia nắng ấm áp vờn quanh đôi má mịn màng của cô.


Duck hunt