nụ cười tỏa nắng:
- Hi, em còn nhớ tôi không?
Sao không nhớ chứ? Người đàn ông này đã gây ấn tượng mạnh cho NT, là người đàn ông duy nhất khiến cô luống cuống, ngại ngùng, hơn nữa cô cũng có khả năng nhớ mặt người khác.
Vẫn phong cách ngổ ngáo, ngang ngược và phóng khoáng, quần bò rộng thùng thình với dây nhợ chằng chịt, chiếc áo phông đen, bên ngoài là áo khoác dày.
Nghe anh ta hỏi, NT cũng nở nụ cười đúng mực, không thân quen, không lạnh nhạt:
- Chào anh.
- Vậy mà tôi cứ lo em không nhớ. - Nói xong QT còn ôm ngực thở phào trọc cho NT cười.
- Anh yên tâm, tôi không phải là người dễ quên, tôi vẫn nợ anh một bữa cơm mà.
- Vậy hôm nay được không? - QT nắm cơ hội, đề nghị luôn.
- Bây giờ sao?- NT nhìn chiếc đồng hồ treo cách đó không xa, gần 7h30,đúng bữa tối, chỉ có điều cô vừa mới làm việc được 30 phút đã xin phép ra ngoài, như vậy có được không?
Nhìn thấy vẻ do dự trên khuôn mặt cô, QT liền nói:
- Tôi có thể nói với họ giúp cô.
- Không sao, tôi tự lo được....Vậy anh đứng đây đợi một lát, tôi vào xin phép quản lí và thay đồ.
Sau đó NT quay đi, QT cười đứng nhìn theo cô thích thú.
Lát sau NT bước ra, trên người đã thay bộ đồ bình thường, giản dị nói với Tiệp:
- Ừm, tôi chỉ có một tiếng, tôi nghĩ ăn một bữa tối như vậy là đủ.
QT không nói gì chỉ nhìn cô cười. Khi hai người bước ra cửa, NT định rẽ trái thì bị anh kéo lại, đành nhìn anh thắc mắc,anh liền cười giải thích:
- Đợi tôi lấy xe.
- Không đi bộ được sao? Tôi biết một vài quán ăn gần đây cũng được lắm. - NT không nghĩ phải đi xe, cô cũng chỉ đãi anh một bữa bình dân thôi mà. Nhưng QT dứt khoát từ chối:
- Không thể đi bộ. Đợi tôi.
Vì vậy NT đành nhún vai chấp nhận, thật bá đạo! Dù sao cũng là đền bù anh ta thôi thì nghe theo vậy, đúng là tính cách công tử nhà giàu, một đoạn đường ngắn ngủi cũng không thể đi bộ.
Ngồi trên chiếc xe thể thao màu vàng với kiểu dáng kì lạ, đặc sắc NT cũng không biết đây là loại xe gì, hãng nào? Cô không rành về ô tô, cũng không có hứng tìm hiểu, chỉ chắc chắn được nó rất đắt. Không khí bên trong xe chật hẹp, ngột ngạt khiến NT không thoải mái, liếc nhìn sang bên cạnh, QT chăm chú lái xe không có ý định mở miệng bắt chuyện, do vậy cô cũng trầm mặc không nói.
Không khí càng thêm khó chịu, anh lái xe rất nhanh, mặc dù là trong nội thành làm NT hơi sợ, muốn mở miệng chỉ đường lại thấy ngại, không biết nên nói ra sao. QT không hỏi, cứ lên xe lái một mạch làm cô càng lo lắng, e sợ anh ta đến một nhà hàng sang trọng, như vậy cô làm sao đủ tiền?
Đang băn khoăn, xe đã dừng lại trước một nhà hàng Pháp sang trọng, rộng lớn. NT thầm kêu xong rồi, nắm chặt chiếc cặp chéo của học sinh cô thường đeo, NT không thích dùng túi sách màu mè như những người khác, dù sao cô vẫn luôn muốn giữ chút gì đó của thời học sinh mà cô chưa hưởng hết.
QT đã bước xuống xe, mở cửa cho NT, thấy vậy cô đành hít sâu một hơi, bước ra khỏi xe, khách khí nói:
- Cảm ơn.
- Đó là vinh hạnh của một người đàn ông đối với mỹ nhân. - Anh nháy mắt tinh nghịch với cô nhưng cô không nói gì, chỉ ngại ngùng tránh ánh mắt anh, mặt thoáng đỏ.
Khi đến trước cửa nhà hàng, NT đứng sững một lúc. Đây là một nhà hàng kiểu Pháp tiêu chuản từ phong cách trang trí đến cách ăn mặc của nhân viên. Bao quát toàn nhà hàng là cửa kính trong xuốt, ánh đèn vàng dịu nhẹ, thanh tịnh làm cho người ta có cảm giác thư thái, dễ chịu.
Hai cô nhân viên xinh đẹp mặc váy xanh đứng ở cửa mỉm cười chào đón. Vì vậy NT lại hít một hơi dài, cố trấn tĩnh, từ từ bước vào trong. QT không bỏ qua một tia cảm xúc trên mặt cô từ lúc dừng xe, anh rất muốn cười to vì vẻ mặt đáng yêu của NT nhưng nhịn xuống, tỏ ra bình thản, theo sau cô đi vào.
Một anh chàng trẻ tuổi, đẹp trai, lịch sự mặc quần áo đồng phục sơ mi trắng sơ vin cẩn thận kết hợp với chiếc quần đen dẫn họ vào một gian phòng yên tĩnh, không khí ấm cúng, lãng mạn với ánh đèn vàng. Bên tai văng vảng tiếng đàn piano du dương, nhẹ nhàng càng tăng thêm sự lãng mạn, khoan khoái.
Gian phòng có cửa kính cách âm nhìn ra đường phố thủ đô nhưng không bị âm thanh ồn ào của bên ngoài quấy nhiễu khiến NT có cảm giác trước mặt mình là tấm chắn vô hình, phân cách hai thế giới trái ngược hoàn toàn. Trong này là không khí xa hoa, lãng mạn của người giàu còn ngoài kia với bao ánh đèn, bao con người đi lại tấp nập trên đường mưu sinh, đó chính là nhịp đập của cuộc sống : sôi nổi, bon chen đầy vất vả. Bỗng NT cảm thấy nơi đây tuy yên tĩnh, trang trọng nhưng không thực tế đối với cô, ngoài kia mới là cuộc sống mà cô đang trải qua hàng ngày như những bác nông dân bán rau, bán hoa hay bác xe ôm đứng đường đón khách dù trời tối vẫn chưa thể về nhà với vợ con.
Nhìn lại quần áo trên người, chiếc quần bò rẻ tiền, áo phao màu vàng giản dị, bên trong là áo len xám cao cổ, thật không xứ