XtGem Forum catalog
Tà Áo Dài Hương Sắc Hoa Sakura

Tà Áo Dài Hương Sắc Hoa Sakura

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 321962

Bình chọn: 7.00/10/196 lượt.

àu điện, những nhà khá giả, giàu có hơn thì đi ô tô. Nhìn những chiếc xe ô tô chạy bon bon trên làn đường quy định của mình, dù có bị áp tắc giao thông, Hà thầm cảm thán trong lòng: “ ý thức người Nhật thật tốt”, nhưng sau đó nhớ lại câu nói chế giễu của Akira, cô thấy tức giận vô cùng. “ Người Việt Nam có câu “trời đánh cũng tránh bữa ăn”, hắn có cần “ dạy dỗ” ta ngay trên bàn ăn thế không, ăn chưa no nữa”. Cô xoa xoa cái bụng còn kêu “ ọt...ọt..:36.jpg:”. 3q-cu-hanh-song-ngu.png 3q-cu-hanh-song-ngu.png 3q-cu-hanh-song-ngu.png ​Hà đang nằm trên giường đọc sách thì cô bạn Tiểu Ngôn về. Tiểu Ngôn quơ quơ bịch bánh mochi màu sắc sặc sỡ trước mặt Hà : “ mochi về rồi đây”. Hà vội bỏ cuốn sách, tóm ngay bọc bánh vào lòng hí hửng:

- Cảm ơn Tiểu Ngôn nhé!

Tiểu Ngôn cười nói:

- Mình cũng có mua bánh dày, tối này chúng ta cùng đi ngắm trăng. Bánh dày này ngon lắm đó, Akira đích thân dẫn mình đến tiệm bánh dày nổi tiếng nhất ở đây. Nhóm mình có một “thổ địa” cũng tốt nhỉ.

Hà tức tối:

- Mình thì thấy thật tồi tệ. Tiểu Ngôn xem thái độ khinh thường ra mặt của hắn khi sáng có quá đáng không chứ.

Tiểu Ngôn giải thích:

- Âyza, thật ra Akira rất nhiệt tình và tốt bụng, nhưng có điều Hà không biết là cậu ta từ nhỏ đã được cha mẹ dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc, đến nỗi trước khi ăn, anh ấy cũng thường nói “tadakimasu”, có nghĩa là “ xin mời”.

Hà há hóc:

- Ăn cơm mà cũng nguyên tắc thế à? Nhưng nói “itadakimasu” để làm gì?

Ngôn tiếp túc thao thao bất tuyệt:

- Nó nhấn mạnh sự cảm ơn đến người đã cất công chuẩn bị bữa ăn. Khi ăn xong họ lại cảm ơn một lần nữa “gochiso sama deshita” có nghĩa là “cảm ơn vì bữa ăn ngon”.

Hà ôm đầu:

- Sao mà rắc rối thế?

Tiểu Ngôn thắc mắc:

- Vậy trước khi qua đây, Hà không tìm hiểu phong tục, tập quán của người Nhật sao?

Hà lè lưỡi, ngại ngùng trả lời:

- Mình chỉ xem sơ sơ, không nghiên cứu sâu như bạn.

Tiểu Ngôn nhảy lên tầng trên, lục lội gì đó, phút chốc bay xuống:

- Cho Hà nè, rãnh rỗi thì đọc đi.

Hà cầm cuốn sách trên tay “ Văn hóa Nhật Bản”, toàn bộ được viết bằng tiếng Nhật nên Hà có thể đọc được. 3q-cu-hanh-song-ngu.png 3q-cu-hanh-song-ngu.png 3q-cu-hanh-song-ngu.png ​Đúng là một buổi tối trăng thanh gió mát, không mây đen, không mưa to như đêm qua, Hà và Tiểu Ngôn ngồi trên thảm cỏ phía sau ký túc xá. Lúc này, không gian thật yên tĩnh, gió thổi nhè nhẹ làm tâm hồn con người cảm thấy thư thái, thoải mái. Trăng đã lên cao, ánh trăng tròn vành vạch, sáng lung linh, Hà ngước nhìn luôn miệng tấm tắc khen ngợi. Từ xa, bóng hai người đàn ông đang tiến lại gần. Hà nhận ra anh chàng điển trai người Anh tên Ryan và ông bạn người Nhật khó khăn Akira. Hà nhăn mặt:

- Tiểu Ngôn mời hai người họ nữa à?

Tiểu Ngôn vừa vẫy tay vừa trả lời:

- Ùm, sáng nay mình mua bánh dày, họ mua rượu nho, cả đám hẹn cùng ngắm trăng.

Bốn người ngồi trên thảm cỏ ăn bánh dày, uống rượu nho, trò chuyện rôm rã. Hà cảm thấy ám lực nặng nề khi đối diện với Akira. Chốc chốc, Hà liếc nhìn Akira ánh mắt như muốn nói : “ Hãy xin lỗi mình chuyện lúc sáng đi, xin lỗi đi... :confused:”. Nhưng đổi lại vẫn là ánh mắt ấy, hờ hững, cứ ngỡ mình vô tội.



Ngày qua ngày, ngoài việc sáng lên giảng đường, chiều cắm đầu vào học, Hà còn dành thời gian tìm tư liệu cho chủ đề “mùa thu Nhật Bản” mà cô Akako giao cho nhóm. Không biết từ lúc nào, Akira biến thành người dẫn dắt cả bọn. Akira phân công cô bạn lanh lợi, nhí nhảnh Tiểu Ngôn tìm hiểu thời trang người Nhật ưa chuộng trong tháng mười. Anh chàng điển trai, dễ thương Ryan phụ trách bên mảng phác họa những mẫu trang phục đặc biệt mà Tiểu Ngôn gửi qua. Dường như không tin tưởng năng lực của Bảo Hà, Akira chỉ giao cho cô làm nhiệm vụ thư ký cho anh. Cô sẽ cùng anh đi đến Kyoto tìm cảm nhận “Mùa thu Nhận Bản” tại đây.

Cô cảm thấy bất mãn, ai cũng có phần việc riêng của mình, sao cô lại phải te te theo Akira mà chỉ được làm thư ký, cô nhăn nhó, hậm hực suốt ngày với Tiểu Ngôn :19.jpg-29: :19.jpg-29: :19.jpg-29:. Bảo Hà trách Akira không công bằng, Bảo Hà nghĩ Akira có cảm tình với Tiểu Ngôn, Akira thành kiến người Việt. Tiểu Ngôn thở dài :9.jpg:, nói là Bảo Hà có phước mà không biết hưởng, Kyoto là một trong những nơi đẹp nhất ở Nhật Bản, người ta thường nói : “Muốn hiểu nước Nhật hiện đại, hãy đến Tokyo. Để hiểu về Nhật truyền thống phải tìm về Kyoto”. Bảo Hà biết Kyoto rất đẹp, cô từng ao ước được một lần đặt chân đến đó, nhưng đi với Akira cô không thích. Tính tình hai người quá khác nhau, khó lòng mà hòa hợp.

Sáng thứ bảy, cái ngày mà ai cũng cuộn tròn trong chăn, vùi đầu vào những giấc ngủ ngon lành, thì Bảo Hà phải khăn gói lên đường đi Kyoto cùng Akira. Cô có thói quen vào sáng thứ bảy thường hay ngủ nướng, hôm nay cũng thế. Akira hẹn cô sáu giờ rưỡi trước cổng ký túc xá. Nhưng mải mê ngủ, cô quên cả giờ giấc, bỗng điện thoại vang lên, Akira gọi, cô hấ