là “Sao mình phải lo cho cô ta nhỉ?”
Dù chỗ ngồi có thay đổi thì...Sun vẫn ngồi cạnh Gin…nhưng chỗ bên cạnh Kin lại không có ai ngồi…
Rick ngồi vào chỗ…nhìn lên chỗ trống cạnh Kin.
1 chút cảm giác ăn năn lan đều khắp các nơ- ron thần kinh.
Có lẽ, Kin vẫn còn đang nhớ đến người đó…
Tiết tiếp là tiết Toán.
Lớp học vẫn không đổi thay…Vẫn chẳng học sinh nào thèm nghe giảng.
Đám nam sinh thì chỉ ngồi mải mê mà ngắm Rick.
Còn đám nữ sinh yểu điệu ngồi sơn móng tay, giũa móng tay.
Sun và Gin thì đang chơi game với nhau.
Kin thì ngồi nghe nhạc, trầm ngâm vô cùng.
Cho dù bây giờ là Rick hay là Hân thì tính cách vẫn không có gì thay đổi…vẫn ôm chiếc Ipad…như vậy.
Sun và Gin hiển nhiên tìm cách ghép đôi 2 người lại rồi.
Sun và Gin lay lay người Kin
- Quay xuống nhìn kìa !! – Sun + Gin.
Nhưng Kin lại không nghe thấy bởi vì trên tai đang đeo chiếc tai nghe nhạc…tiếng nhạc lại không nhỏ đâu.
Biết Kin không nghe thấy, Sun và Gin chỉ chỉ về phía Rick.
- Cậu ta có gì lạ sao ? – Kin.
Kin bây giờ mới tháo tai nghe ra…định quay xuống nhìn theo chỉ dẫn của Sun và Gin thì…Reng…Reng….
Lúc này cũng là lúc Rick bỏ chiếc Ipad xuống…
Chắc chắn Gin và Sun đang nghĩ chỉ cần Kin nhìn thấy điệu bộ đó, hẳn sẽ nhận ra…
Nhưng hình như ông trời lại không tác thành cho 2 người thì phải.
Tiếp tiếp theo Sun muốn trốn tiết nên rủ cả bọn đi chơi…Nên bây giờ phải đến lớp 11 tìm Lena và Ren.
- Lena ! – Gọi khẽ.
Gọi Lena mà ông thầy đang thao thao bất duyệt trên bảng lại quay ra nhìn 4 đứa bọn nó…( T/g: Ổng tên Lena sao ? )
Lena và Ren cố trốn ra thì bị thầy giáo đuổi cho bán sống bán chết…
Sun, Gin, Lena, Ren đang chạy với vận tốc ánh sáng ( T/g : Cái này hư cấu thôi ) thì được nếm trải 1 cú trượt, và thêm được cái hôn đất mẹ miễn phí.
Kết quả là 6 đứa giờ chỉ còn lại 2, 2 người duy nhất trốn được là Kin và Rick.
- Ăn gì không ? – Kin.
- Có ! – Rick.
- Đi đâu ăn đi, tôi khao – Kin.
- Vậy đi theo tôi – Rick.
Nơi Rick dẫn Kin đến không phải là 1 nhà hàng nổi tiếng mà là 1 quán phở bò bình dân.
Rick vui mừng cầm tay Kin lôi vào quán.
Lúc này, Kin cảm thấy tim mình lại đang đập thình thịch…1 cách mạnh mẽ….
Cái cảm giác này không hề xa lạ với Kin mà ngược lại còn rất quen thuộc.
Cả cô gái lôi Kin vào trong quán cũng làm cho Kin có cảm giác vô cùng là thân quen.
- Cho 2 bát phở bò – Rick nhanh nhẹn gọi món.
Giờ mới nhận thấy…
Từ khi nào mà Rick đã thay đổi thế này…Lúc nào Kin cũng nhìn thấy 1 Rick lạnh lùng, băng giá…Nhưng ngây thơ và trẻ con thế này thì lần đầu tiên nhìn thấy.
Bỗng 1 cậu bé bán vé số đến gần đó.
Rick không ngại rút ra tờ 100 đô tặng cho cậu nhóc.
Mọi người không khỏi ngạc nhiên, còn cậu nhóc chỉ biết mỉm cười cám ơn ríu rít.
Rick cũng chỉ cười trừ rồi xoa đầu cậu nhóc…
Lại lần nữa, con tim này không khỏi dao động…
Không ngờ, cũng có lúc con tim Kin rung động trở lại.
Từ khi Hân biến mất, Kin không dao động trước bất cứ 1 ai nữa.
Bàn tay Rick đang đặt trên bàn, Kin nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay ấy.
Rick giật mình giựt tay lạị…1 má ửng hồng…
Kin cũng đang thắc mắc tại sao mình làm thế.
Mặc dù Kin tự thuyết phục bản thân rằng chỉ mãi chung thủy với 1 người…
Nhưng con tim lại lấn át ý chí…
Kin càng không thể phủ nhận Kin đã yêu người con gái này rồi.
Kin lắc đầu tự phủ định.
- Làm sao vậy ? Bị trặc xương cổ hả ? – Rick.
Kin và Rick tiếp đó còn đi dạo quanh đây…
Kin chạy đi mua nước, Rick ngồi trên 1 chiếc ghế gỗ....dài…
Rick cũng chẳng khác gì anh Kin là mấy đâu…
Trái tim nhỏ bé này cũng đang đập thình thịch này…
Kin trở lại thì thấy Rick đang chăm chú nhìn chiếc Ipad…nét mặt vô định và lạnh lùng…
Lúc này, Kin chợt lóe lên cảm giác Hân đang đứng ngay trước mặt mình…
Ngày hôm sau…là ngày thứ 2 Rick tới trường….
Giờ ăn trưa đến…
Mà càng không hiểu sao hôm nay canteen đông đến lạ…Mọi người chen chúc nhau giành giật lấy thức ăn.
- Kin à, Rick à, 2 người đi lấy thức ăn hộ tụi tôi nha…nha – Sun.
- Tại sao là tôi ? – Rick.
- Đi mà – Mắt mông lung…
- Không !! – Rick.
- Đi…tôi van xin bà đó – Sun bám lấy áo Rick…
- Bê đồ ăn của bà chắc tôi chết vì bị đè mất – Rick cười trừ rồi cho tay cốc đầu Sun.
Xuy vội vàng lôi Kin…ra nói chuyện…
Rick chau mày khó chịu…nhưng biết làm sao chứ, Rick vẫn nghĩ họ là 1 cặp.
- Kin này ! Tớ cảm thấy người đó thật sự rất quen – Xuy.
- Quen như thế nào ? – Kin.
- Tớ thấy người đó rất giống Hân – Xuy.
Kin cũng cảm thấy như vậy…nhưng lại chẳng biết làm sao ?