ên xuống núi,mặc dù chân không dùng nhiều lực nhưng mà cô cố gắng bằng tốc độ nhanh nhất chạy xuống núi,cô muốn mau chóng rời khỏi nơi này rời khỏi tên biến thái Lam Dạ Ảnh……
Nhiều chuyện a……
Lam Dạ Ảnh thật sự là bị chọc giận đến điên mất,một mặt đang tắm, một mặt vừa hận cắn răng .
Chưa từng có cô gái nào dám khiêu khích hắn như vậy?
Nguyễn Miên Miên là người đầu tiên,Lam Dạ Ảnh thề rằng nhất định phải làm cho cô gái này trả giá, ở trước mặt hắn sám hối, hối hận đi……
Quản gia cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, lúng ta lúng túng ở dưới lầu, nhìn quần áo không chỉnh tề của Nguyễn Miên Miên chạy như điên đi ra ngoài, lại nghe tiếng thiếu gia trên lầu rống to,nhất thời sửng sốt há miệng thật to……
Thiếu gia không có căn dặn,ông làm sao dám tự tiện chủ trương?! Đành phải mặc kệ……
Đây là chuyện giữa thiếu gia và cô gái này,ông căn bản không dám quản nhiều.
Lúc này đã gần tới chạng vạng ,Nguyễn Miên Miên mới trốn ra khỏi biệt thự,gương mặt rất nhanh suy sụp xuống, ánh mặt trời mùa hè rất độc nha lại nóng nữa, , Cô nhìn từ nơi đây xuống đường lớn thật là, không biết nói gì hơn, mẹ ơi,Lam Dạ Ảnh sao lại biến thái như vậy, vì sao lại xây biệt thự ở nơi núi sâu dã ngoại này?!
Vẻ mặt cô đau khổ, cảm giác hơi nóng trên mặt muốn xuyên thấu qua dép lê làm lòng bàn chân của cô bị phỏng…
Đi xuống sao? Trời ơi, sẽ mệt chết …… sẽ khát chết …… sẽ nóng chết a ……
Nhưng mà cô lại không muốn trở về, đành phải kiên trì chạy như điên xuống, đầu đầy mồ hôi…… Ô ô,bi kịch quá!!……
“Két……” Một chiếc xe nhanh chóng chạy qua bên người Nguyễn Miên Miên sau đó lại lui đến bên người cô,cô vừa mới phản ứng tới được thì Lam Dạ Hiên liền nắm chặt cánh tay của cô, đem cô kéo lên xe.
“A……” Nguyễn Miên Miên hoàn toàn sửng sốt, giống như ở trên lò nướng đột nhiên vào không gian một vô cùng mát mẻ, thực thoải mái, trong xe có mở điều hòa……mát quá……
Sau đó,cô liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Lam Dạ Hiên càng ngày càng lớn ở trước mắt mình, con ngươi im lặng đau buồn?!
Ơ?!Tại sao đau buồn?!
Nguyễn Miên Miên đổ mồ hôi lạnh không thôi,cô mới thoát khỏi miệng hổ làm sao lại rơi vào hang sói, mới ứng phó xong Lam Dạ Ảnh lại phải ứng một dã thú không kém phần nguy hiểm a, trời ơi……
Bộ kiếp trước cô có gây thù chuốc oán với cặp anh em nhà này hay sao?!
Con ngươi của Lam Dạ Hiên đỏ ngầu nhìn chằm chằm mặt của cô, ánh mắt của cô, lòng của cô, thân thể của cô……
Đột nhiên,dấu đỏ trên người của Nguyễn Miên Miên hoàn toàn kích thích dã tính của hắn, hắn tức giận kéo cánh tay của cô qua,đem cả người kéo đến trên người mình, lôi kéo……
Quần áo của cô dường như muốn bung hết ra ……
Dấu ấn đỏ hồng trên người hắn nhìn không xót một cái gì……
Nguyễn Miên Miên nóng nảy, đỏ mặt giãy dụa ,“Không cần dã man như vậy……”
Lam Dạ Hiên tức đến cắn răng, sắc mặt trở nên xanh mét, con ngươi hắn đỏ ngầu giận dữ nói:“Hắn ngủ với cô sao ?!” Hắn đột nhiên cầm cánh tay của cô, dùng hết sức, Nguyễn Miên Miên đau quá nên nhăn mặt nhăn mày,“Đau, đau……”
Lam Dạ Hiên đã tức đến nỗi dường như đã không có lý trí,nhìn dấu đỏ trên người cô hắn có thể kết luận đã xảy ra chuyện gì……
Lam Dạ Hiên tức giận đánh một đấm lên trên tay lái, tức giận quát:“Tên súc sinh này…… Tôi muốn đi giết hắn……”
Hắn nói xong liền muốn xuống xe, bởi vì hắn kết luận nhất định là Lam Dạ Ảnh bắt buộc cô……
Nguyễn Miên Miên giật mình, vội vàng kéo lại cánh tay hắn,hoảng hồn nói:“Trước, trước tiên hãy rời khỏi nơi này……”
Lam Dạ Hiên sửng sốt, cảm giác đau lòng và áy náy đi lên,cô nhất định bị thương rất nặng bằng không làm sao có thể yêu cầu nhanh chóng rời khỏi nơi thương tâm này ?!
Hắn thật sự là hồ đồ , hắn lại tức giận, cũng muốn trước tiên trấn an cảm xúc của cô……
Hắn đè nén tất cả oán hận,trong lòng cũng dịu bớt, nhìn cô nói:“Được,tôi đưa côvề nhà trước…..”
“…… Ừ” Nguyễn Miên Miên cũng không biết ý nghĩ của hắn,cô hiện tại thầm nghĩ nhanh một chút về nhà tìm mẹ, bằng không mẹ cô nhất định đi giết người…
Một chút đau lòng nảy lên trong tim của hắ ,hắn đột nhiên đem cô kéo gần trong lòng mình,vỗ về phía sau lưng của cô, nhẹ giọng nói:“Đừng sợ, về sau…… Tôi sẽ bảo vệ cô……”
Nguyễn Miên Miên trong này không biết nên nói gì……
Chuyện của Lam Dạ Hiên làm sao đây?! Hai ngày gần đây hắn làm chuyện hơi kỳ lạ…..
Vừa rồi lại kéo quần áo làm cô giật cả mình,sau đó trong lời nói có chút kỳ quái,quả thật so với Lam Dạ Ảnh còn thần bí hơn,dựa vào……
Cô bĩu môi nhưng không thể làm gì, đành phải cái gì cũng không nói im lặng là tốt nhất.
Thật lâu sau,Lam Dạ Hiên mới nén lại đau lòng,phát động xe nhanh chóng đi khỏi sườn núi……
Chờ Lam Dạ Ảnh hoàn toàn tắm xong đến khi choàng đại áo ngủ đuổi theo ra, làm sao thấy đựơc dáng vẻ của Nguyễn Miên Miên, hắn tức giận mắng quản gia,“Ông tại sao lại không ngăn cản cô ấy? Một người lớn như vậy làm sao đột nhiên không thấy ? Rác rưởi…… tất cả các người đều là một đám rác rưởi……”
Quản gia khóc không ra nước mắt…… Oan uổng đến cực điểm……
Rõ ràng…… Quản gia không nói gì mặt mày cực kỳ xám xịt đi vào khu biệt thự.
Lam Dạ Ảnh vô cùng tức giận, trong lòng b