à như thế này a……Cậu có chút muốn khóc, lại rất muốn cười. Tựa vào trong ngực của mẹ một hồi lâu sau, rốt cục trầm tĩnh lại, thậm chí còn muốn ôm lại…… Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng Trung bá,“Thiếu gia, sao hôm nay lại về sớm như vậy?”
“Tiểu Thiên đâu?” Âu Cánh Thần trầm thấp hỏi.
Âu Quân Thiên cùng Thu Thủy Tâm ngẩn ra, cô lập tức phản ứng lại, lập tức ôm lấy Tiểu Tam ở một bên, vô cùng nhanh chóng đem nó vào trong phòng tắm.
Cửa phòng tắm vừa mới đóng xong thì cửa phòng ngủ đã bị mở ra, thân hình Âu Cánh Thần cao lớn như quân vương xuất hiện.
“Ba ba……” Không biết là nghĩ đến bài tập chưa làm hay là Tiểu Tam trong phòng tắm mà Âu Quân Thiên chột dạ ngập ngừng gọi cha.
“Nghe nói hôm nay con không đi học?” Ánh mắt Âu Cánh Thần khôn khéo đi tuần tra bên trong, anh nhìn thấy Thu Thủy Tâm, nhíu mày hỏi:“Ai có thể nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Âu Quân Thiên vội vàng có lỗi mà giải thích,“Thực xin lỗi ba ba, bài tập mà cô giáo Lưu cho con, hôm nay con sẽ thức đêm làm hết toàn bộ……”
“Tiểu Thiên con điên rồi có phải hay không?” Nghe được cậu bé muốn thức đêm, Thu Thủy Tâm liền bất mãn, cô trừng mắt nhìn Âu Cánh Thần liếc mắt một cái, anh ta không thấy đứa bé bị bệnh sao? Thật sự là người cha thất bại!
Không được, đứa bé phải nghỉ ngơi thật tốt, bọn họ đừng ở trong này ầm ỹ nó mới phải!
Chưa kịp phân trần mà vọt tới trước mặt Âu Cánh Thần, một phen kéo lấy tay anh ta, đưa anh ta ra bên ngoài,“Tôi nghĩ chúng ta có việc cần nói chuyện.”
Trước khi đóng cửa phòng, cô còn cho Âu Quân Thiên một cái tươi cười,“Tiểu Thiên con ngủ thêm một chút, ta nói chuyện với ba ba con xong sẽ trở lại với con nha!”
Thu Thủy Tâm kéo Âu Cánh Thần đến phòng mình,“Phanh” một tiếng, khóa cửa lại, rất có một bộ ý tứ hàm xúc nếu bọn họ không nói chuyện rõ ràng, cô sẽ không để anh ta đi ra ngoài.
Cô cũng không nhiều lời vô nghĩa, đi thẳng vào vấn đề nói:“Âu Cánh Thần, Anh là người máu lạnh sao? Tiểu Thiên bị sốt cao cả một ngày nha, anh sau khi về đến nhà chẳng những chưa nói vài câu quan tâm yêu thương với con anh, ngược lại còn chất vấn vì sao nó không đi học!”
Cô giận đến không nhịn được vươn tay chỉ chỉ vào ngực anh,“ Cũng có người đàn ông làm ba ba người ta giống như anh vậy sao? Đừng quên đứa bé kia năm nay mới sáu tuổi, anh lại biến nó trở thành mười sáu tuổi mà dạy dỗ……”
“Tôi dạy dỗ con tôi, chuyện đó và cô hẳn là không có liên quan gì chứ.” Âu Cánh Thần bị cô chỉ vào ngực buộc phải lui về phía vách tường,“Không phải cô luôn miệng nói cô không phải là Angel, không phải mẹ của Tiểu Thiên, không phải vợ của tôi sao? Vì vậy, khi nào việc nhà của Âu gia chúng tôi đến lượt một người ngoài như cô được can thiệp vậy?”
Nghe nói thế, Thu Thủy Tâm thật là có chút nghẹn lời. Đúng vậy! cô cùng cái nhà này hoàn toàn không có liên quan gì, cô dựa vào cái gì mà quản việc nhà người ta?
Nhưng là…… Nghĩ đến ánh mắt hồn nhiên vô tội kia của Tiểu Thiên, còn có ánh mắt sợ hãi của cậu bé với ba mình, một loại động lực muốn bảo hộ cậu giúp cô có thể ngạo nghễ ưỡn ngực, kiên trì “Tranh thủ quyền lợi được có”.
“Ai…… Ai nói tôi không phải nữ chủ nhân của ngôi nhà này? Tôi chỉ là tạm thời mất trí nhớ mà thôi, mất trí nhớ, anh hiểu ý của hai chữ này chứ?” Cô lại chỉ vào ngực anh lần nữa,“Mất trí nhớ sẽ quên những chuyện lúc trước, nhưng không có nghĩa là tôi cùng gia đình này không có quan hệ gì.”
“Âu Cánh Thần, tôi cảnh cáo anh, con là của anh đồng thời cũng là của tôi, đối với việc anh dùng phương thức dạy dỗ địa ngục này tôi rất không ủng hộ, còn có Obasan đeo mắt kính kia, cư nhiên cầm gậy gộc muốn dùng cách xử phạt về thể xác với con tôi, từ nay về sau tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy người phụ nữ đó bước vào nhà này một bước lần nữa, con tôi không cần cái loại giáo viên không có tính người đó đến dạy.”
Một hơi rống xong, cô nghe được trái tim chính mình đập thình thịch kinh hoàng.
Nha, trời ạ! Cô lại có thể thừa nhận mình là bà xã của sinh vật máu lạnh này, còn thừa nhận sinh một đứa con sáu tuổi…… cô thật sự là — hy sinh lớn.
Âu Cánh Thần bị cô chỉ làm phía sau lưng đã kề sát vách tường, anh vẫn duy trì tư thế đứng khốc khốc, cười như không cười nhìn cô,“Không tồi, một phen ngôn luận thực phấn khích.”
“Uy, tôi là nghiêm túc!” Chuyện gì đây, người đàn ông này rõ ràng chính là đang cười nhạo cô.
Thấy cô hai mắt bốc hỏa, vẻ mặt tức giận, anh lại cảm thấy Angel như vậy thực mê người, từng biểu tình đều chân thật thực là đáng yêu.
Anh cũng phát hiện, thời gian mình nhớ tới cô càng ngày càng nhiều, đây là bảy năm bọn họ kết hôn cho tới nay, anh chưa bao giờ trải qua.
Nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của cô vừa đóng, hai gò má trắng noãn bởi vì kích động mà đỏ lên, có một loại mị lực làm cho người ta không thể chống cự, anh kìm lòng không được, từ từ cúi đầu tới gần đôi môi xinh đẹp mê người của cô……“Nếu như anh muốn làm mộ