thoải mái áo thun quần bò,
những ngày cùng đóng giả làm 1 cặp đôi hoàn hảo đi trên phố với Tử Di,
liếc mắt đưa tình với cô gái nào đó bên đường để rồi rúc rích cười như
điên như khùng. Nhưng tôi đã cố gắng rất nhiều để khi đi bên cậu ấy
không bị nhầm tưởng là 2 đứa con trai đang hẹn hò, thậm chí tôi đã cố để tóc dài, thử trang điểm và chế vài cái váy trong tủ thử xem (Chuyện này đã khiến lớp tôi sung sướng có thêm 1 bữa tiệc liên hoan tưng bừng
nữa).
Khi chạm phải ánh mắt đó, Khang đã hơi bối rồi, vươn
tay ra chạm vào vầng má tôi, theo cách mà cậu ấy thường sử dụng để dỗ
dành mỗi khi tôi giận dỗi. Thế nhưng, lần này, có gì đó thật khác lạ
trong cách Khang ôm lấy tôi, vòng tay cậu ấy không những rất dịu dàng mà còn rất say đắm. Và rồi, bỗng chốc tôi thấy đôi môi mình được một đôi
môi khác khẽ chạm vào rất ngọt ngào, những cũng rất xa lạ. Bối rối, tôi
đẩy cậu ấy ra, để rồi nhận được từ cậu ấy một ánh mắt hơi bị tổn thương
như muốn nói với tôi “Đấy, đấy chính là lí do tớ phải làm thế”. Rồi đột
nhiên, cậu ấy cất tiếng hát, giọng nam trầm ấm hòa vào tiếng mưa nghe
sao mà đau đớn, dù giai điệu của 'O Sole Mio rất ngọt ngào.
Lúc đó mình đã nghĩ nếu cậu ấy hát bài Why does it rain của Darin thì sẽ rất hợp.
Lẳng lặng đứng dậy, tôi vuốt nhẹ những vết ố trên quần tôi, rồi khẽ đưa mắt liếc khắp công viên lần cuối như đang cố gắng kiếm tìm một vóc dáng quen thuộc. Nhưng vô ích thôi, tôi biết rõ điều đó,
sao mà Khang có thể ở đây, nơi mà tôi đã nói lời chia tay với cậu ấy,
lại còn trong một cơn mưa dai dẳng hiếm thấy giữa mùa hè này được chứ?
Phải rồi, chính nơi đây, vào cái hôm tôi đến xem buổi biểu diễn của trường cậu ấy, chúng tôi đã chia tay.
Hôm ấy, khi ánh đèn sân khấu bật lên, lúc Khang đứng
đó bên cây violin dạo một khúc nhạc, hay lúc hát solo trong màn đồng ca, cậu ấy đều quá sáng chói. Từ cơ thể Khang tỏa ra một sức hấp dẫn ghê
người, một cuồng khí khiến người ta phải mê đắm trong giọng hát của cậu
ấy, hệt như cái lúc mà cậu ấy nói muốn tôi làm bạn gái của cậu ấy.
Và, cũng như hôm đó, tôi lại yêu cậu ấy. Yêu cậu ấy
thêm rất nhiều, rất nhiều nữa, 1 thứ tình yêu khiến tôi như lâng lâng
trong cơn say, không còn kiềm chế nổi lí trí mình. Và tôi đã mất kiềm
chế, để rồi phạm sai lầm.
Sau màn biểu diễn tôi đã ra sau cánh gà tìm Khang, để
rồi hơi vô tình, nói vài câu trêu ghẹo lũ con gái cùng lớp với cậu ấy.
Chỉ thế thôi, và cậu ấy nổi đóa lên.
Hôm đó tôi đã hiểu tại sao cậu ấy lại luôn phải cẩn
thận nắm giữa tình yêu của tôi như vậy. Thật quá đơn giãn mà cũng không
thể ngờ đến được, lại còn vô cùng buồn cười, cậu ấy nghĩ tôi thích con
gái!! Thật là một sự xỉ nhục quá lớn!!
Tôi đã nghe rất nhiều câu nói đại loại như tôi là đồ biến thái ghê tởm, là 1 con les vô liêm sỉ,... đại
loại thế từ miệng những cô nàng bị tôi lừa tình. Nhưng lúc đó tôi không
quan tâm mấy, tôi đâu cần mấy kẻ đó hiểu tôi? Tôi chỉ cần Khang, Tử Di,
những người bạn cùng lớp vui tính và tếu táo hiểu tôi mà thôi.
Thế nhưng tôi đã nhầm, Khang không hề hiểu tôi, cậu ấy không hề hiểu tình yêu tôi dành cho cậu ấy sâu sắc đến nhường nào, cậu
ấy chỉ nghĩ tôi vì muốn tránh né ánh mắt khinh bỉ của người đời mà giả
vờ quen cậu ấy. Thế thôi.
Đến hôm nay tôi vẫn nhớ rất rõ những điều tôi đã nói với cậu ấy ngày hôm đó:
- Khang à, thật sự tớ... Tớ không có thích con gái! Tớ chỉ muốn đùa vui một chút, chỉ xem như đó là cách để vơi đi xấu hổ khi
tớ là con gái mà lại chẳng giống con gái chút nào mà thôi. Và tớ... Tớ
yêu cậu. Thật đấy. Rất nhiều, đủ để trái tim tớ tan nát.
Cậu biết không, quả thật cái cách cậu khiến tớ yêu cậu không bao giờ làm tớ chán, hay muốn xa cậu cả, nhưng... Nhưng nó khiến
tớ sợ hãi, rằng có thật cậu yêu tớ hay không? Hay cậu chỉ muốn thử trò
chơi chinh phục, cưa đổ một kẻ ngông nghênh như tớ, hay xem tớ là món đồ mà cậu không bao giờ muốn giao cho kẻ khác thôi? Ngay cả lúc cậu hôn
tớ, lòng tớ cũng đầy bất an, tớ chưa bao giờ hôn ai trước kia, thế nên
tớ lo rằng tớ sẽ không biết cách đáp trả lại cậu, sẽ khiến cậu thất vọng về tớ. Cậu nghĩ tớ là loại con gái sẽ hôn 1 kẻ mà mình không yêu hay
sao? Khang, cậu... Cậu chẳng hiểu tớ 1 chút xíu nào cả. Tớ xin lỗi,
nhưng chúng ta dừng lại ở đây thôi, tớ đã quá mệt mỏi với tình yêu này
rồi.
Và thế là chúng tôi chia tay.
Cũng vô cùng dễ dàng, vô lí, và khó tin như khi chúng tôi quen nhau.
Mọi việc quay lại như lúc tôi chưa quen cậu ấy. Dế lại vất ngất ngơ trong phòng, với tài khoản xứng đáng xếp hàng đại gia,
nhưng chả bao giờ xài đến, tôi lại tiếp tục sóng vai bên Tử Di trong
những buổi “hẹn hò” làm anh rể tôi sa sầm mặt mày, lại đi lừa tình những đứa con gái hời hợt, hay trêu ghẹo những anh chàng rụt rè. Tháng ngày
dần trôi, kì nghỉ hè của chúng tôi đã trôi qua hơn phân nửa, êm đềm vô
vàn như những năm khác.
Nhưng tr