g người cố chấp lạnh lùng không hiểu lý lẽ sao? (Nam Tương: “…”) Tớ sao nào…”
Còn khi đến lượt tôi, lại cực kỳ đơn
giản mà tập trung, nếu tổng kết bằng một câu thì có thể khái quát: “Lâm
Tiêu này, trí tuệ của cậu chỉ có thể dùng để đi nuôi gà thôi.” Tất
nhiên, nó luận chứng từ chính diện, phản diện, trắc diện, nói có sách
mách có chứng, nêu sự thực, đưa lý lẽ, cuối cùng nói đến mức bản thân
tôi cũng rất tán đồng, nhiều lần nhịn không nổi muốn đứng lên tìm chiếc
khăn tay hoa nhỏ màu trắng để trùm tóc lại, sau đó bê một bát gạo đi rắc vào trong ổ gà.
Suốt cả quá trình ấy, Đường Uyển Như cứ như một
pho tượng Phật, nặng trình trịch không nói chen nửa lời ngồi bên cạnh Cố Ly. Nó vừa bóc quả trứng luộc, vừa cầm trứng chấm vào tương cà rồi ăn,
trông rất là… đặc biệt.
Chính trong khoảng thời gian Cố Ly thao
thao bất tuyệt đó, tâm trạng của tôi và Nam Tương càng lúc càng tốt lên. Đôi môi lóng lánh tựa máu tươi của nó, bật tới bật lui bô lô ba la,
giống như một đóa hoa ăn thịt người không ngừng phun acid rào rào ra
ngoài, còn tôi và Nam Tương thì tắm mình trong màn sương acid đó, trông
có vẻ vô cùng hạnh phúc, nét mặt như những đóa hướng dương đang ngước
lên đón ánh nắng ban mai ấm áp.
Vì bọn tôi đều quá hiểu Cố Ly,
khi nó còn muốn sỉ nhục bạn, khi nó còn muốn dùng những lời mắng nhiếc
sáng tạo vô cùng vô tận đủ mọi cung bậc để nhả ngọc phun châu lên người
bạn, thì có nghĩa trong lòng nó vẫn xem bạn là người thân nhất. Nếu có
một ngày, nó bắt đầu khách sáo với bạn, lễ độ quá mức, giống như con búp bê Nhật Bản đã được lập trình sẵn trình tự lễ nghĩa, nhất cử nhất động
đều tỏ ra phù hợp mà không thất lễ, thì có nghĩa nó sắp rời khỏi bạn.
Chính lúc tôi và Nam Tương gần như sắp mừng rơi nước mắt vì trút được gánh
nặng, thì Cố Nguyên từ trong phòng bước ra, ánh mắt anh ta nhìn về phía
chúng tôi tỏa ra một luồng nhiệt mơ hồ, không mấy trong trẻo, mà vô cùng mập mờ và phức tạp, kiểu ánh mắt này giống như đoạn thi luật không hài
hòa bất chợt xuất hiện trong trường cảnh tựa như phim chị em tình thâm
của chúng tôi, vậy là, Cố Ly đã ngừng lại, quay đầu qua, mỉm cười trông
về phía anh ta.
“Sao em dậy sớm vậy?” Cố Nguyên nở nụ cười gượng, ánh mắt hàm chứa vẻ cưng nựng nhún nhường, nhìn Cố Ly.
“Ừ, vậy à, dậy sớm ăn sáng. Anh muốn ăn chút không?” Cố Ly nhìn Cố Nguyên,
mỉm cười nhã nhặn mà xinh tươi, đôi mắt lấp lánh dưới lớp trang điểm
tinh tế của nó, đang phát sáng tựa những hòn bi ve, thứ ánh sáng của sự
trống rỗng.
Tim tôi đột nhiên chùng lại.
Những ngày tháng
sau đó, cách cư xử đối đãi lịch thiệp dị thường này của Cố Ly và Cố
Nguyên, đều diễn ra liên tục. Thực ra hoàn toàn không thể nói là đối
đãi, mà nói chính xác hơn, phải là Cố Ly đã đơn phương cách ly Cố Nguyên ra khỏi thế giới của mình, đồng thời ngày qua ngày, đang cố sức đẩy anh ta ra xa hơn.
Tôi và Nam Tương âm thầm chứng kiến tất cả, có
nhiều khi, chúng tôi không sao chịu đựng được thêm nữa muốn đưa tay ra
cứu vãn, nhưng chúng tôi luôn ghì cương ngựa trước dốc cao, quay đầu
trước sóng cả. Mâu thuẫn của chúng tôi với Cố Ly vừa được hóa giải chưa
được bao lâu, cho dù phải tự châm lửa đốt mình, cũng phải đợi chúng tôi
mặc xong áo chống cháy đã, nếu không với uy lực của Cố Ly, chỉ trong mấy giây tôi và Nam Tương có thể biến thành một đống tro tàn đựng trong lọ
sành rồi.
Có điều, tôi và Nam Tương vẫn là người có lương tri,
hơn nữa chúng tôi biết trong chuyện này, thực ra Cố Nguyên chẳng làm gì
sai. Diệp Truyền Bình có thể vào ra như phòng khách nhà mình, bình thản
điềm nhiên ngồi lên chiếc ghế cao nhất trong Hội đồng quản trị của
“M.E”, không phải là lỗi của Cố Nguyên. Tôi tin đằng sau vụ việc kỳ dị
này, nhất định đang mập mờ âm hồn của Cung Huân. Cho nên, tôi và Nam
Tương đều đã ngấm ngầm lo liệu xong, đợi một thời gian nữa, đến lúc hai
đứa chúng tôi an toàn rồi, chúng tôi mới xuất ngựa, để làm trung gian
cho hai người họ làm lành với nhau. Những chuyện kiểu này, trong những
năm tháng của chúng tôi, thật tình đã làm quá nhiều rồi, xe nhẹ chạy
đường quen, hay làm khéo tay, làm đến mức hữu xạ tự nhiên hương. Về
phương diện này, nói không phải khoe, tôi và Nam Tương là chuyên gia
lành nghề. Cũng như hồi đại học, tạo ra cơ hội khiến họ suy yếu, sinh
bệnh, thất bại, tắt máy điều hòa hay đẩy vào hồ nước, chiêu thức xưa
phong cách cũ, chẳng qua đổi đối tượng thành Cố Nguyên mà thôi.
Sau mấy ngày mưa dầm liên tục, cuối cùng cũng có một thứ bảy rực rỡ nắng vàng.
Vì đang trong kỳ nghỉ hè, nên cả Thượng Hải đều chật ních người, du khách
trời nam đất bắc đều nhân cơ hội trường học nghỉ hè, trước khi triển lãm thế giới kết thúc, đưa con cái cùng đến ngắm một vòng phong cảnh Thượng Hải. Cả khu Ngoại than lúc nha lúc nhúc toàn người là người, xem ra
chẳng có khác biệt lớn lắm so với ga tàu mùa giáp Tết. Tâm trạng của Cố
Ly lúc này cực xấu, thứ mà nó ghét nhất chính là bọn trẻ con: “Tớ thà
thấy du khách đem theo thuốc súng hoặc những bình acid đến tham quan
Thượng Hải, còn