i anh lại nổi cáu nên ko dám, mấy hôm nay thấy anh vui hơn với lại Phương nó cứ hỏi em xin gặp anh quá. Anh gặp Phương nói chuyện cho nó yên tâm đi anh! – bé Trang lại nì nèo
- Em thấy đấy, anh ổn mà, ko sao đâu! Em cứ nói với Phương ko phải nghĩ đến những chuyện với anh làm gì, anh ko để ý đâu. Vậy đi, đưa sách đây làm vài bài nữa nào! – tôi lảng sang chuyện khác trong sự phụng phịu của bé Trang
Ngày bạn bè tôi biết điểm thi có lẽ là những ngày tháng mà bọn tôi như được giải thoát khỏi 12 năm cực khổ. Tôi chỉ hơi thoáng buồn một chút nhưng cũng ko cưỡng lại được nỗi vui mừng. Khoảng chục đứa chơi với nhau, ngoài tôi ra thì bọn nó cũng đỗ đạt hết mặc dù 1 vài đứa ko được như ý muốn. Cả đám lại lên kế hoạch ăn chơi cho bõ những ngày cực khổ.
Chẳng biết xui cho tôi hay là hên mà trong 1 lần xớn xác, tôi làm đổ nguyên chén nước mắm to tướng vào người, nước mắm thấm vào cái tay bó bột hôi ko chịu được. Nhà tôi phải cho tôi lên thị xã để thay cái bột khác, tiện thể kiểm tra xem cái tay tôi thế nào vì tôi bị gãy khá nặng mà. Và một điều kì diệu có lẽ đã xảy ra, tôi bình phục nhanh hơn dự kiến, nghe mấy ông bà bác sĩ xem hình chụp cái xương tay tôi nói thì gần như đã lành. Tôi được tháo cái bột ra trong khoảng vài tiếng, thấy như vừa trút bỏ được cả tấn trên người, tưởng là vĩnh biệt nó luôn thì ai ngờ người nhà tôi vẫn lo lắng với cái thói bay nhảy của tôi nên thay vì bó bột lại thì lại bắt tôi đeo cái nẹp cho 2 khúc tay. Thôi thì cũng đỡ, cũng còn cử động được tí với lại nó cũng đỡ ngứa. Đang tung tăng trong bệnh viện với “cánh tay sắt” mới thì vô tình lại gặp chị Mỹ, chị ấy đi khám mắt hay sao ấy, chị ấy lại dẫn tôi đi ăn kem với lại chơi lòng vòng trên thị xã. Ngày đầu tiên sau “thảm họa” lại được đi chơi với người con gái đẹp, tôi thật là may mắn quá.
Hai chị em đi chơi lòng vòng, chị Mỹ lại dắt tôi đi tỉa lại cái quả đầu chôm chôm (vì hôm bị băng đầu cạo trọc lóc, giờ tóc nó mọc ra như quả chôm chôm ấy) thành cái đầu khá “mô-đẹc”, tôi thấy chị Mỹ bảo đẹp chứ tôi thì thấy nó sao sao ấy, cái thằng trong gương nó chẳng giống tôi.
- Chị ơi có lẽ em sẽ vào SG! – tôi bắt đầu tâm sự
- Sao lại vậy? – chị Mỹ ngạc nhiên lắm
Tôi kể cho chị ấy nghe về định hướng của gia đình tôi, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện này sau khi nghe Bố Mẹ nói chuyện tối hôm đó. Tôi cũng suy nghĩ nhiều, cũng phân vân nhiều lắm. Có lẽ tôi cần một lời khuyên của 1 ai đó thân thiết và hiểu biết hơn tôi nữa. Chị Mỹ có vẻ hiểu ra vấn đề, chị ấy gat965 đầu khi tôi nói, vẻ mặt cũng có vẻ thoáng buồn.
- Nếu trước sau gì em cũng vào trong đấy thì bây giờ đi cũng được, đằng nào năm tới em cũng ko làm gì! – chị Mỹ nói
- Vâng, em cũng nghĩ thế, cơ mà vẫn thấy tiếc
- Tất nhiên là tiếc nuối rồi, có ai muốn em đi đâu, chị cũng buồn này! Thôi cứ vào trong đấy, nếu thấy ko hợp thì lại ra ngoài này. Coi như là đi tiền trạm trước, như vậy còn tốt hơn là sau này em vào đấy làm rồi ko hợp thì trở ra sẽ khó lắm, cứ đi đi
- Vậy là đi thật à? – tôi thấy buồn
- Uh` đi đi em! Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn mà. Mấy tháng nữa rồi bạn bè cũng mỗi đứa 1 nơi cả, nếu là bạn tốt với nhau thì dù em có đi Mỹ chăng nữa tình cảm vẫn thế à! Đừng lo lắng làm gì! – chị Mỹ động viên
- Chị ko xui dại em đấy chứ? – tôi quay sang nhìn chị Mỹ cố đùa
- Bây giờ lại nghi ngờ cả chị nữa cơ à? – chị ấy giơ nắm tay trước mặt tôi
- Có đâu, chị có xui dại thì em cũng nghe mà! – tôi nhăn nhở
- Vậy thì tốt! Đúng là em ngoan của Chị! – chị Mỹ cũng đùa lại
Hai chị em lang thang ngoài đê sông Hồng suốt buổi chiều, lại một lần nữa tôi nhận ra vào SG tôi có thêm điều để tiếc nuối, đó là những lần được ở gần chị Mỹ như thế này, không hiểu tại sao chị ấy luôn lấy đi của tôi tất cả những muộn phiền. Hôm nay lại được chị ấy khoác tay dạo bộ nữa chứ, tôi chỉ muốn chiều thật dài, thật dài ….
Tôi về nhà, ngay tối hôm đó tôi nói với bố mẹ là sẽ vào SG. Bố Mẹ tôi chuyển từ ngạc nhiên sang vu mừng, có lẽ hai người chưa biết phải thuyết phục tôi như thế nào. Nhìn thấy vẻ mặt tươi tỉnh của bố mẹ, tôi cũng thấy nhẹ lòng được phần nào. Tôi đã dặn chị Mỹ không được nói với bạn bè tôi về chuyện này rồi, tôi muốn tự tôi sẽ nói với chúng nó.
Bây giờ tôi đã được đi chơi chứ ko phải ngồi nhà nữa, chẳng biết có phải quyết định của tôi làm mẹ tôi vui mà dễ tính hơn hay không. Mặc dù 1 tay vẫn còn phải cố định lằng nẹp và dep lủng lẳng trước ngực nhưng tôi đã được phi xe đạp vào thị trấn chơi với tụi bạn, nhiều hôm thì là thằng Dũng ra đón tôi.
- Khi nào chúng mày đi học, tao sẽ vào SG! – tôi nói trong 1 chiều cả đám ngồi ăn chè
- Cái gì cơ? – Hầu như tất cả bọn nó đều tròn mắt nhìn tôi
- Tao vào SG với anh Hùng, trước sau gì cũng phải đi mà!
- Dm, tự nhiên điên bỏ anh em đi mày? – thằng Kiên vẫn chưa tin
- Mày chán quá nghĩ quẩn à? Đang yên đang lành vào SG làm gì?
- Đi mấy hôm về?
- Mà
