Polly po-cket
Tình Muộn

Tình Muộn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3211204

Bình chọn: 10.00/10/1120 lượt.

>
Thế nhưng gần đây có gì đó không còn giống như thế nữa. Có khi cô rời nhà, giường của cậu đã trống từ lâu, khi cô về, cậu ấy vẫn còn chưa ở nhà. Cảm giác giữa hai người bắt đầu có những khoảng cách nho nhỏ, vì cậu thường vắng mặt nên căn nhà cũng trở nên trống trải và lạnh lẽo hơn. Nếu như là ngày trước, cô đã hỏi ngay cậu rằng: Liệu có phải đang hẹn hò yêu đương hay đang tụ tập gì không?

Kỉ Hoa Ninh đã tự buộc chân chính mình, nuốt không trôi mà nhả ra cũng không được. Nhưng rốt cuộc cô cũng không phải là người có thể kìm lòng lâu được, cứ nghĩ đến lúc này có thể cậu ấy đang ngồi cùng một cô gái trẻ trung nào đó thì cô không chịu được và cảm thấy lạnh toát đến cả các đầu ngón chân.

Vẫn còn nghĩ đến việc độc chiếm lấy cậu, không phải sao? Cô chỉ không biết rằng, ham muốn độc chiếm liệu có phải là một thứ tình yêu?

Cuối cùng cô cũng mở lời hỏi Tiểu Lam, câu trả lời của cậu đều nằm ngoài ý nghĩ của cô.

- “Sắp tốt nghiệp rồi nên có nhiều cơ sở nghiên cứu đến mời gọi, nhà trường cũng hy vọng tôi có thể ở lại. Giáo sư Hàn nói, cần thận trọng trong lựa chọn, thế nên lôi tôi đi tìm hiểu. Tôi không ở nhà, em nên nấu cơm ít đi một chút và có lẽ… cũng có thêm niềm vui nho nhỏ”. Cậu cụp đôi mắt xuống, trong đó dường như phảng phất sự chân thành dịu dàng.

Cô như trút được gánh nặng và đột nhiên muốn được dựa vào mình cậu, nhưng cô chỉ đi đi lại lại và nói: “Sao không nói sớm, hại người ta phải lo lắng!”.

Cậu cười thật ngọt ngào: “Tiền đồ trước mắt tôi vẫn còn mông lung lắm, nhưng thân làm người đàn ông, tôi không thể chuyển gánh nặng sang cho em được!”.

Lời cậu nói làm tim cô nhảy nhót, một luồng hơi ấm dần dần lan đến đỉnh đầu.

- “Tiểu Lam”, cô quay lưng lại để đơm cơm cho cậu.

- “Gì cơ”, Tiểu Lam đang ngồi ngoan ngoãn tại chỗ đợi cơm như một học sinh tiểu học.

- “Nếu như… nếu như tôi suy nghĩ lại về chuyện tình cảm, để cậu phải đợi thêm nữa thì liệu có được không?”.

Cô chờ một lúc không thấy Tiểu Lam trả lời. Kỉ Hoa Ninh quay đầu lại, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô: “Nếu như miễn cưỡng thì em cũng không cần nghĩ cho tôi đâu!”.

- “Không phải”, cô phủ định ngay: “Tôi… có quan tâm đến cậu, nhưng tôi nghĩ, tôi cần thêm thời gi­an. Cậu có đồng ý không?”.

Cậu khẽ nheo mắt, góc độ càng lúc càng lớn. Ngay lập tức, cậu xòe một bàn tay ra: “Vậy chúng ta ngoắc tay, ngoắc tay rồi gi­ao kèo ký kết, cấm được rút lời!”.

Khi nhỏ, bọn họ thường gi­an trá trong trò chơi, Kỉ Hoa Ninh chỉ cần ngoắc tay với cậu ấy thì nhất định niềm tin được thừa nhận.

Cô tiến lại, vươn ngón tay trỏ nhỏ nhắn của mình ngoắc lấy ngón trỏ của Tiểu Lam: “Móc câu đã buộc, trăm năm không đổi!”.

Hai ngón tay cái cùng ấn mạnh vào nhau.



Nhiều năm sau, bạn có thể không nhận ra người mà mình đã yêu sâu sắc? Có lẽ nào thời gi­an lại có thể làm thay đổi hoàn toàn một con người?

Trong cuộc sống chung có những chất xúc tác đang ngầm chảy ở khắp nơi, đôi khi chỉ với một chi tiết nhỏ cũng có thể làm nảy sinh những ảo tưởng đẹp đẽ. Trong yên bình và hạnh phúc như vậy, ngày tốt nghiệp của Lâm Tĩnh Lam cuối cùng cũng đến. Với rất nhiều cơ hội lựa chọn, cuối cùng anh quyết định làm việc cho Trung tâm nghiên cứu thuộc Cục Nghiên cứu quốc gia, một tiền đồ rộng mở với người thanh niên đó.

Chris đối xử ngày càng tốt với Kỉ Hoa Ninh. Nisha cũng đã từng cảnh báo với cô rằng: Một con người từng là một anh chàng hào hoa lãng tử như Chris mà hiện tại lại là nhân vật cốt cán của công ty, điều đó nhất định phải có nguyên nhân. Và cô chính là nghi ngờ lớn nhất.

Sau khi hứa hẹn với Tiểu Lam, Hoa Ninh mới hiểu rằng, cách thể hiện tình cảm của con người thật đa dạng và phong phú. Đối với Chris, có lẽ ẩn chứa sau sự chăm sóc tinh tế, những vui đùa, cáu giận chính là sự thể hiện tình cảm nơi anh. Thế nhưng trong thế giới của cô, không hề có sự tồn tại hình bóng của người con trai đó.

Và thời gi­an có thể kéo khoảng cách ngắn ngủi để kết thúc mối thâm tình của anh dành cho cô. Chris chợt hiểu ra rằng, đối với những cô gái giống như Quee­nie, họ không thích những lời đường mật ngọt ngào, chẳng thích tiền bạc phú quý và thậm chí anh còn không biết cô thích thứ gì? Cô mãi mãi là nụ cười bí ẩn và anh thật sự không thể thấu hiểu tâm tình của cô. Trước nay anh đều nghĩ rằng, chỉ cần xác định chính xác tình cảm của bản thân mình rồi dần dần sẽ đến gần được cô. Tuy nhiên, tận mắt chứng kiến những thay đổi nho nhỏ từ nơi cô, anh không thể không giật mình kinh sợ và dự cảm rằng: Cô gái đó đang từng bước, từng bước rời xa anh.

Trong một buổi tiệc lớn, Chris và Kỉ Hoa Ninh – một đôi cộng sự tuyệt vời trong công việc vẫn như thường lệ cùng trang trọng đến tham dự. Họ đang khiêu vũ uyển chuyển dưới ánh trăng dìu dịu và Chris quyết định mượn cơ hội này để bày tỏ nỗi lòng lâu nay của mình.

- “Hôm nay mời cậu đến, kỳ thực còn có một việc còn quan trọng hơn cả hợp đồng”.

Chris dịu dàng c