óc đang hoang mang, ông Chen bước tới và cướp lấy khẩu sùng trên tay tên bắt cóc, với tốc độ kinh hoàng…hạ đo ván hắn và ôm lấy con trai của mình…
-Con trai…
-Ba..con xin lỗi ! Con sai rồi ! …-Tôi thút thít.
Trong giây phút không cảnh giác, ông Chun chẳng biết rằng, tên cuối cùng của băng nhóm đang núp phía sau bụi cây…đang chĩa súng vào ông…
-Bang Chủ…cẩn thận…-Ông Jimmy vội chạy tới khi phát hiện ra điều đó.
-Chết đi!-Hắn hét rồi bóp còi…
Đoaaàang-Tiếng súng vang lên…theo sau đó là một mạng người…một ngừơi còn bao hoài bão chưa thực hiện được…và không đáng phải chết…Vừa lúc đó..cảnh sát cũng tới, kịp trấn áp tên tội phạm, nhưng đã quá muộn để cứu một con người…
-Jimmy..cậu cố gắng lên…cậu nhất định phải sống…MAU GỌI XE CẤP CỨU ĐI!-Ông Chen hét lớn, trong khi đôi tay đã vấy máu của anh-người thuộc hạ thân tín, và cũng là bạn thân của ông…
-Chú Jimmy..-tôi gào thét.
-Xin ông…hãy chăm sóc…cô ấy…và con gái của tôi…xin ông…
-Cậu đừng nói thế! Nhất định cậu phải sống!
-Hứa…với …tôi….đi…
-Được…tôi…hứa…-Ông Chen nghẹn ngào trả lời với Jimmy, ôm anh trong đôi tay đang run rẩy.
“Xin lỗi Ely…anh không thể mang đến hạnh phúc cho em..và con nữa..”-Jimmy mỉm cười thanh thản rồi ra đi, khuôn mặt từ từ tái dần…anh đã vĩnh vĩnh không tỉnh lại được nữa…Thế là Thổ Long Bang vĩnh viễn mất đi một phó Bang Chủ tài năng, tôi cũng mất đi một người cha nuôi mãi mãi…chỉ vì sự ngu ngốc, cả tin của chính mình…
Vài ngày sau tang lễ
-Em theo tôi về Đài Loan đi, Ely ! Đừng lưu lạc nữa…-Ông Chun đặt đóa hoa lên trên mộ của Jimmy.
-Cám ơn anh, Chun! Nhưng em đã quyết định rồi…em và Danson sẽ trở về Mỹ…chữa lành bệnh cho thằng bé…Bác sĩ nói nó bị bệnh “Trở ngại về nhân phẩm”…cần tìm một nơi yên tĩnh để điều trị…
Note: Hẳn ai xem pi lit MIT thì đã biết bệnh này [điển hình là nhân vật Lục Khắc Anh'>. Đây là căn bệnh phải điều trị về mặt tinh thần, không được ở chỗ đông người hay có trẻ con. Khi bệnh nhân phát bệnh sẽ phát sinh những hành động kì lạ hại đến người khác, nhưng lại tưởng rằng người khác hại mình.
-Thế còn Satomi…
-Em sẽ để nói ở lại với Sơ Maria, như thế sẽ tốt hơn với con bé,nó sẽ được an tòan. Hơn nữa, em không muốn nó biết được, mình có một người cha là Hắc Đạo, một người anh lại mắc một căn bệnh nguy hiểm như thế…-Ely cười buồn… lòng cô vô cùng đau xót. Vì cô biết rằng, có thể vĩnh viễn không gặp lại đứa con gái của mình, để con bé sống ở nhà thờ-có phải là quyết định đúng đắn?
------------------------------
-Ba…tại sao ba lại chết ?-Con bé ngồi phệt xuống đất, thẩn thờ suy nghĩ với vẻ mặt như muốn khóc. Nhìn từ xa, lòng tôi như thắt lại.
-Đó không phải là lỗi của con !-Ba tôi dịu dàng vỗ vai tôi, nói nhỏ.
-Nhưng nếu con không cả tin người khác, thì chú Jimmy sẽ không chết ! Cô ấy sẽ không mất đi một người cha!-Tôi tự dằn vặt mình.
-Con biết nghĩ thế là tốt ! Nhưng con trai à…dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi, đâu thể trở lại được nữa ! Đây chính là bài học kinh nghiệm của con đấy ! Con phải nhớ rằng…dù có đi đến đâu, con cũng vĩnh viễn là người của Hắc đạo, là Bang chủ tương lai của Thổ Long Bang, đừng quên đi nhiệm vụ, trách nhiệm của mình! Con là một cậu bé có nội tâm yếu đuối, ta sợ rằng..có một ngày con sẽ bị tổn thương…-ông ôm tôi vào lòng, truyền sang tôi một niềm tin, một tia hy vọng. Tôi biết, ông cũng rất đau khổ khi mất đi chú Jimmy, mất đi mẹ, nhưng ông chẳng bao giờ để lộ điều đó ra, vì trách nhiệm của ông quá đỗi nặng nề.
-Con hiểu mà…mình về đi ba ! Trở về thế giới của chúng ta !-Tôi giục.
-Con không tạm biệt cô bé sao ?-Ba tôi hỏi.
-Dạ không ! Con không muốn phải tạm biệt, vì con tin rằng chúng con sẽ còn gặp lại !-Tôi khẳng định trước sự hài lòng trên khuôn mặt của ba. Tôi không trốn tránh nhưng sẽ cố để thay đổi bản thân của mình, khiến mình trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, xứng đáng với ngừơi con gái mà mình yêu thương, kể cả những ngừơi đang mong đợi ở mình.
"Satomi ! Hãy đợi anh nhé ! Khi ta gặp lại nhau, anh sẽ khiến em yêu anh, một lần nữa ! "
Cố không thương nhớ. Cố không quên mối thù – người đàn ông đã giết chết chú Jimmy, kể cả ba của tôi-ông đã bị ám sát vào vài năm sau đó. Tôi đã sống như thế gần mười năm trời. Một cuộc sống không nụ cười. Không có niềm vui. Hạnh phúc. Không còn tin tưởng vào bất cứ ai. Dần dần, tôi đã trưởng thành lên như thế.
Trước mặt mọi người, Cal là một kẻ máu lạnh. Nhưng sâu thẳm trong hắn, một tâm hồn chỉ tràn đầy thù hận, một trái tim tưởng chừng như băng giá ấy, vẫn còn một ngọn lửa ấm áp, một tình yêu mãnh liệt dành cho cô bé có tên là Satomi.
Trích:
-Satomi ! Sau này lớn lên, hãy trở thành cô dâu của anh nhé !
-Vâng ! Em hứa !
Lời thề ước của hai đứa trẻ, trên cánh đồng cỏ hôm nào…Liệu có thành hiện thực ?
“Từ khi gặp anh, em đã biết được rằng…
Không còn một chàng trai nào, có thể đi vào trái tim em được nữa…
Dù là lúc hai ta phải xa nhau…
Thì điều đó vẫn sẽ là vĩnh viễn…”
Tia nắng yếu ớt của mùa đông khẽ soi rọi mọi ngõ ngách của học viện, tạo cho người ta một cảm giác lạnh buốt và có chút gì âm u. Từ phía hành lang, A