ện mượn sách.”
“Ồ, trùng hợp vậy, tôi cũng cần đi mượn sách.”
“Thế thì cùng đi.”
Hai người trả bóng xong, sánh vai bước về phía thư viện.
Lúc này đã là tám giờ, bắt đầu giờ tự học buổi tối, những sinh viên chăm chỉ tụm năm tụm ba lũ lượt tiến về thư viện, dọc đường gặp không ít người, thi thoảng có người đi lướt qua cũng quay lại nhìn hai người.
Hai chàng trai đứng sát nhau như vậy, quả là có chút kỳ lạ. vệ Đằng nghĩ một chút, liền dịch ra một tẹo, giữ khoảng cách với Tiêu Phàm.
Khoảng cách gần như vậy nhưng Vệ Đằng không đoán nổi nỗi lòng của anh. Thật không hiểu nổi sao mình lại thích một người phức tạp như thế? Trong bụng anh ta mưu mô quỷ kế đan trộn vào nhau, khiến người khác hoa mắt chóng mặt, đâu có như mình, ruột để ngoài da, đơn giản, thẳng thắn.
Hay vì tính bổ trợ lẫn nhau? Bởi vì từ nhỏ đến lớn bạn bè bên cạnh đều quá đỗi đơn giản nên mới phải lòng người phức tạp như Tiêu Phàm để trung hoà một chút?
Vệ Đằng nghĩ không ra, không cố nghĩ nữa, thích là thích, quan tâm lý do chi cho mệt.
Lão đây đã động lòng, động lòng thì sẽ theo đuổi, dù gặp phải chướng ngại gì cũng không lùi bước, như vậy mới là cốt cách lớn, như vậy mới không phải hối tiếc.
Tiếc là cái người trước mặt này là thành đồng vách sắt, đụng một cái thì không có phản ứng, đụng hai cái thì đầu bị đau.
Chỉ còn cách giữ vững tinh thần quật cường “có công mài sắt có ngày nên kim”, mài mòn bức tường kia từng chút một.
Hai người quẹt thẻ vào thư viện, Tiêu Phàm bước đến khu thông tin tra cứu, lễ độ hỏi, “Xin hỏi cuốn Sự tự do trong khuôn khổ pháp luật của La Ninh được trả lại chưa?”
“Chưa, mượn hết rồi.”
“Cảm ơn.”
“Thư viện còn cuốn Tác phẩm cuối cùng không ạ?”
“Phòng D5, tầng mười một.”
Vệ Đằng đứng bên cạnh chờ Tiêu Phàm, đợi anh ta tra cứu thông tin xong, lại cùng anh ta lên lầu tìm sách, làm cái đuôi kè kè phía sau.
“Không phải cậu cũng cần mượn sách sao?”, thang máy đang đi xuống, Tiêu Phàm chợt cất tiếng hỏi.
“Hì hì, đúng thế.” Vệ Đằng cười, chạy vào phòng đọc tầng một ôm ra cả đống tạp chí.
“Đói không? Đi ăn cái gì đi.” Đề nghị của Tiêu Phàm dĩ nhiên Vệ Đằng mong còn không được, liền mau mắn theo sau anh đến quán ăn gần đó.
Nhân viên phục vụ nở nụ cười rất ngọt ngào với hai người: “Hôm nay là thứ sáu, bia được miễn phí, không biết quý vị có muốn uống chút không?”.
Vệ Đằng nghe thấy hai chữ miễn phí liền phấn khởi gật đầu, “Hay đó, có hạn chế số lượng không? Cho bốn chai trước đi”.
“Vâng.”
Vệ Đằng vẫn trong cơn khoái chí, “Sao lại tốt thế, có cả bia miễn phí?”.
“Cậu chưa đến đây bao giờ à?” Tiêu Phàm cảm thấy hơi lại, đàn ông con trai trường Đại học Thiên Hà đại bộ phận đều biết chỗ này, quán ăn mới khai trương, vì muốn thu hút khách, thứ Tư giảm nửa giá, thứ Sáu miễn phí bia, Chủ Nhật còn giao điểm tâm tận nhà.
“He he, đây là lần đầu tiên tôi tới đây.”
“Ừ.” Tiêu Phàm cũng không nghĩ nhiều chỉ gật đầu, “Tửu lượng của cậu thế nào?”
“Khỏi phải nói, tửu lượng của tôi rất khá, hồi cấp ba, suốt ngày nhậu nhẹt với đồng bọn, chẳng ai chuốc say tôi được.” Vệ Đằng hào hứng kể, liếc mắt thấy Tiêu Phàm không quan tâm lắm về chuyện nhậu nhẹt tối ngày của một thanh niên không ngoan ngoãn lắm mới cảm thấy yên tâm.
Nhân viên mang bia đến, Vệ Đằng đúng là sâu rượu, chum chìa khóa của cậu ta có sẵn dụng cụ mở nắp chai.
Vệ Đằng rất tự nhiên mở nắp ra rót đầy hai cốc bia, đẩy một cốc về phía Tiêu Phàm.
“Anh ít khi uống cái này phải không?” người như Tiêu Phàm chắc chỉ uống loại bia nổi tiếng, thứ bia bình dân này anh ta không thèm đếm xỉa đến. có điều hôm nay anh ta chẳng nói lời nào, cứ thế ngửa cổ lên uống, lẽ nào mình là trường hợp đặc biệt nên anh ta mới nể mặt?
Đúng là tự sướng mà! Vệ Đằng nhắm mắt, uống cạn cả cốc bia đầy, lại rót thêm bia tiếp tục uống.
Hai người trò chuyện câu được câu chăng, thoáng chốc đã nốc mấy cốc bia, khuôn mặt Vệ Đằng dần đỏ bừng.
“Say rồi?”
“Chưa đâu, con người tôi, lúc uống bia mặt rất đỏ, nhưng thực ra còn lâu mới say.”
Tiêu Phàm cười cười, để mặc Vệ Đằng uống bia như uống nước giải khát.
Vệ Đằng uống hết vài chai, đang nghĩ không biết có nên về không thì Tiêu Phàm đột nhiên rút di động ra gọi điện.
Vệ Đằng cũng không chú ý lắm, cho đến khi nghe thấy cái tên đó thốt ra từ miệng Tiêu Phàm.
“Kính Văn, là mình đây.”
Sống lưng lạnh toát, Vệ Đằng vội cúi đầu rót thêm bia, một hơi uống sạch.
“Chúc mừng sinh nhật.”
Vô tình liếc qua đồng hồ treo tường của quán ăn, đúng mười hai giờ đêm, Vệ Đằng cảm thấy cốc bia chảy xuống bụng làm toàn thân lạnh buốt.
“Mình gọi điện thoại quốc tế để chúc phúc cho hai người, sao cậu một tiếng cảm ơn cũng không có? Ha ha… mình quên mất vấn đề lệch múi giờ giữa hai nơi, cậu đang ngủ trưa à? Ừ, thủ tục bảo lưu xong xuôi