XtGem Forum catalog
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326631

Bình chọn: 9.5.00/10/663 lượt.

ồn cuộn trào ra từ vết thương sâu hoắm như lỗ đen kia… Mọi thứ trong
chớp mắt sụp vỡ tan tành, phút chuốc cả thế giới dường như đều hoá thành tro bụi…

Cố sức thở hổn hển, Cố Hạo Ninh vẫn cảm thấy ngột ngạt khôn cùng, mỗi
hơi thở như hàng ngàn hàng vạn kim châm xuyên qua cổ họng, đâm vào con
tim. Không rời xa, không rời xa, anh tồi tệ nhường kia, làm tổn thương
cô sâu sắc, vậy mà cô vẫn không rời xa, dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy sinh mạng của anh, tự nguyện rút lui để cho anh được tự do, một mình gánh lấy mọi nguy hiểm chỉ để giữ lại đứa con của hai người, bụng
mang dạ chửa ngàn dặm xa xôi bay đến bên anh chỉ để giúp anh vượt qua
cơn nguy khốn…

Tại sao… tại sao cô luôn ngốc nghếch, luôn khờ dại như thế? Nhẫn nhục
chịu đựng, chờ đợi, hy sinh, tại sao cô có thể như thế, hết lần này đến
lần khác bất chấp tất cả, đến chết không thôi?

Đôi mắt đỏ đau đớn nhìn trừng trừng đèn phẫu thuật mãi không chịu tắt
kia, Cố Hạo Ninh chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi đến vậy, chiếc đèn đỏ rực
đến chói mắt kia như ngọn lửa rợn người, in vào con tim anh, đến khi nơi ấy đều bị thiêu đốt đến vỡ tan thành trăm mảnh…

“Ra rồi, chị dâu ra rồi!”

Đèn phòng mổ cuối cùng cũng tắt, Đinh Hồng vội đẩy Cố Hạo Ninh đi về phái bác sĩ mổ chính.

“Vợ tôi… vợ tôi, cô ấy…?” Giọng Cố Hạo Ninh run rẩy, nói không tròn câu. Ánh mắt tràn ngập hy vọng, khẩn khoản đến mức nhún nhường khiến bác sĩ
trong vô thức ngoảnh đầu đi, không đành đối diện.

“Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức!” Bác sĩ tháo khẩu trang, ánh mắt mệt
mỏi cũng trĩu nặng u buồn. “Giữ lại được đứa trẻ nhưng còn thai phụ, cơ
thể cô ấy có thể gắng gượng đến hôm nay thực sự đã là cực hạn rồi… Hai
người vào gặp chị nhà lần cuối đi!”

Y tá phía sau bèn bế đứa trẻ sơ sinh đỏ hòn đến cạnh Cố Hạo Ninh, anh
như chẳng hề trông thấy, chỉ đờ đẫn ngẩng lên, ngơ ngác và hoang mang
hỏi Đinh Hồng bên cạnh: “Bác sĩ đó nói, cô ấy sắp chết rồi à?”

“Anh Ninh, chị dâu… em đẩy anh vào gặp chị ấy nhé!”

Đinh Hồng muốn nói vài lời an ủi Cố Hạo Ninh nhưng phát hiện mọi ngôn từ đều trở nên xáo rỗng. Cậu xoay mặt đi, không cách nào nhìn thẳng vào
đôi mắt đó. Cậu chỉ có thể cắn chặt môi, đè nén bi thương, đẩy Cố Hạo
Ninh đến bên giường của Lâm Nhược Kỳ trong phòng mổ, sau đó lặng lẽ rời
khỏi.

Trong phòng phẫu thuật lạnh lẽo, y bác sĩ đều đã rời đi, chỉ còn lại một mình Lâm Nhược Kỳ cô đơn nằm ở đó, ánh đèn trắng toát rọi trên người
cô, trông an lành và hiền dịu biết bao, như nàng thiên sứ thánh thiện.

“Bác sĩ nói là con gái. Em đã nhìn thấy chưa?”

“Ừ, đứa bé không sao, em vẫn chưa kịp nhìn kĩ.”

Cố Hạo Ninh nắm lấy tay cô, khẽ khàng áp lên má mình. Tay cô lạnh buốt
như đã mất đi hơi ấm, anh cầm bàn tay mịn màng, trắng nhợt kia, không
ngừng cọ vào mặt như muốn dùng cách này để níu giữ chút hơi ấm đang mau
chóng biến mất.

“Hạo Ninh, đừng đau buồn, em vui lắm, có thể sinh cho anh một đứa con, đứa con của chúng ta…”

“Không, anh không cần con của chúng ta, anh cần em, anh chỉ cần em!”
Những giọt nước mắt nóng hổi lã chã rơi xuống, gương mặt trước mắt nhoè
đi trong màn lệ ướt nhoà. “Tiểu Phong… Là em phải không? Có phải em
không? Tiểu Phong, anh xin lỗi…”

Đôi mắt buồn bã của cô phút chốc như thắp lên pháo hoa rực rỡ, sáng ngời.

Cô nhớ đến lời thì thầm của Hắc Vô Thường bên tai ban nãy: “Ngươi sắp
phải rời khỏi nhân gian rồi, lời thề kia, ngươi có thể không cần tuân
thủ nữa. Cứ xem như ta thoả mãn tâm nguyện cuối cùng trước khi ngươi
chết vậy.”

Nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, cô nở nụ cười dịu dàng, ánh sáng
nơi đáy mắt chầm chậm tắt dần, cuối cùng chỉ còn lại sự yên bình đến
tĩnh lặng, tất cả những quấn quýt khắc cốt ghi tâm kia đều chìm sâu dưới đáy hồ băng giá sâu hun hút, không gợn chút sóng ngầm.

“Không phải!” Cô như chỉ nói ra một sự thật hiển nhiên đến không thể
hiển nhiên hơn. “Em không phải Tiểu Phong, là Nhược Kỳ, Lâm Nhược Kỳ.
Hạo Ninh, hãy sống thật tốt, hứa với em, phải sống thật tốt, vì con gái
của chúng ta, đừng để con… trở thành cô nhi…”

Một giọt nước mắt óng ánh rơi xuống từ đôi mắt đang dần tắt, như một vì
sao băng lướt ngang, bầu trời đêm tăm tối. Cả thế giới, trong khoảnh
khắc này tựa hồ chìm vào câm lặng.

Siết chặt bàn tay búp măng đã dần mất đi hơi ấm, hai bên tóc mai đen nhánh của Cố Hạo Ninh dần chuyện sang màu hoa râm.

Đừng để con… trở thành cô nhi…

Đây là chút nhân từ sau cùng mà vận mệnh ban cho anh hay là sự phán quyết cuối cùng?

Tiểu Phong, anh từng thề sẽ không để em một mình cô độc, bất lực vùng
vẫy giữa thế gian này nữa, anh từng ngỡ rằng mình có thể bảo vệ em trước moi phong ba, bão táp, cho em hơi ấm, cho em hy vọng. Kết quả, thứ anh
mang lại cho em chỉ là sự tổn thương.

Luôn là tình yêu của anh, hết lần này đến lần khác, hoá thành lưỡi dao
sắc lạnh đâm vào lồng ngực em, luôn là tình yêu của anh, hết lần này đến lần khác, giày vò em đến chằng chịt thương t